Khi Vương Gia tới, vẫn không có ai dám đi can ngăn, nói là can ngăn chứ chỉ có mình Lục Trạch Xuyên giẫm người ta, may mà học sinh vây xem ở rất xa, có thể nhìn ra đã xảy ra tranh chấp, nhưng cụ thể ai là ai thì không biết, bên Đào Thần hành động rất nhanh, Lục Trạch Xuyên vừa lên tiếng, thì cậu ta đã lấy được tin xấu của Phó Đình, Vương Gia thở hồng hộc lôi kéo Đào Thần nói: "Anh Đào, chuyện này rốt cuộc là như thế nào vậy?
Bảo, bảo anh Xuyên thả Phó Đình ra trước có được không, trước mặt công chúng, không tốt cho bất cứ ai cả." echkidieu2029. wordpress. com
Đào Thần làm khó dễ: "Tôi cũng là nhân viên thôi, anh Xuyên nói một không nói hai, anh ấy đã lên tiếng, tôi không dám không nghe theo." Rồi khuyên Vương Gia: "Phó Đình không phải người có tiền đồ, cậu đó, đừng hy vọng gì ở hắn ta nữa."
Vương Gia cũng quá mệt mỏi rồi, khuyên can đủ đường đều vô dụng, Phó Đình cứ muốn đu bám Lục Trạch Xuyên, hắn thực sự là không có cách nào, nói cho cùng vẫn là bản thân vô dụng, không quản được nghệ sĩ của mình, sau mấy phút giằng co, Lục Trạch Xuyên rốt cuộc cũng nhấc chân, Phó Đình từ dưới đất bò dậy, ôm ngực ho khan hai tiếng, Vương Gia nhanh chóng chạy tới, không hỏi nguyên do trước tiên xin lỗi Lục Trạch Xuyên, Lục Trạch Xuyên hất cằm, lườm Phó Đình: "Cậu không phục à?"
Phó Đình phẫn hận không thôi, nhưng không dám nói lời nào, Vương Gia bận điều đình: "Vậy được rồi anh."
Lục Trạch Xuyên mặc kệ Phó Đình, nói với Vương Gia: "Tôi không rảnh quan tâm các người có tâm trạng như thế nào, tốt nhất là nên phục, không phục thì con mẹ nó kìm nén cho tôi, không muốn để cả công ty các người chịu liên lụy thì lập tức ổn định lại việc này, còn có cái mối quan hệ buồn nôn này nữa, mau chóng làm sáng tỏ cho tôi, còn để tôi nhìn thấy bất kỳ thứ gì liên quan đến nó thì tôi sẽ không nhiều lời như bây giờ nữa đâu." đọc ở wattpad coi chừng virus
Vương Gia liên tục đáp lời, Lục Trạch Xuyên đã sớm không chỉ là diễn viên nữa rồi, công ty bọn họ quá nhỏ, không có bản lĩnh làm liều với Lục Trạch Xuyên và Hằng Trình đằng sau anh, kéo Phó Đình liên tục xin lỗi rồi mới rời đi.
"Được rồi được rồi, mọi người nên làm gì thì làm đi! Buổi tối ở Bích Phúc Cư cứ thoải mái nhé, anh Xuyên khao!" Một câu của Đào Thần đã làm mọi người sống dậy, mọi người đều hiểu bên nào nặng bên nào nhẹ, coi như vừa nãy chưa từng xảy ra chuyện gì.
Lục Trạch Xuyên giải quyết Phó Đình xong, liền khoanh tay nhìn Khương Tùy Tranh, Khương Tùy Tranh né ánh mắt anh, vừa muốn mở miệng, giọng của Lục Trạch Xuyên không hiền lành gì, hỏi: "Cậu ta lần thứ mấy tìm em rồi?"
Khương Tùy Tranh nói: "Lần, lần thứ hai…"
Lục Trạch Xuyên trừng mắt: "Tại sao không nói anh biết."
Khương Tùy Tranh nói: "Em cũng không coi hắn ta là gì cả…"
Lục Trạch Xuyên quát: "Đã chạy tới gây xích mích tình cảm hai chúng ta rồi! Còn bảo là không có chuyện gì?!"
Khương Tùy Tranh nói: "Hắn nói mặc hắn nói, em tin anh không tin hắn ta, cứ để cho hắn ta đánh rắm."
Lục Trạch Xuyên nhíu mày: "Em nói cái gì?"
"Em nói, cứ để hắn ta nói… Dù sao em cũng tin anh…"
"Không phải câu này, em nói cứ để cho hắn ta nói rồi gì nữa?"
"Cứ… cứ để cho hắn đánh rắm…"
Lục Trạch Xuyên tức giận nói: "Khương Tùy Tranh!"
"Dạ!"
"Em học ai nói bậy thế hả!"
Khương Tùy Tranh trừng mắt nhìn: "Học, học anh đó…"
"Em đánh…!" Lục Trạch Xuyên tức giận đi lòng vòng tại chỗ, nhắm mắt lại, dí trán cậu, nói: "Sau này bất kể là ai, còn dám đến trước mặt em kiếm chuyện, phải nói với anh đầu tiên."
Khương Tùy lén kéo tay anh an ủi: "Không có gì đâu anh Xuyên Xuyên, em đã là người lớn rồi, biết ứng phó như thế nào mà."
"Không được." Lục Trạch Xuyên nhíu mày: "Anh kéo em rời khỏi nhà họ Khương, là vì muốn em thật vui vẻ, chứ không phải là để cho em chịu khó chịu khổ bị người ta chê cười."
Cơm tối quả nhiên đến Bích Phúc Cư, tổ đạo diễn một căn phòng nhỏ, năm người của Five cộng thêm Trần Bằng một căn phòng nhỏ, Lục Trạch Xuyên không tới, buổi tối anh có chuyện, đi cùng Đào Thần.
Khương Tùy Tranh ngồi ở vị trí giữa, tiếp thu năm đôi mắt sắc bén làm lễ rửa tội, Hồ Tư Ninh lắc đầu một cái nói: "Không ngờ, thật sự không ngờ."
Niệm Thịnh Ân lần đầu không mê chơi game trên bàn ăn, nói theo: "Không ngờ, thật sự không ngờ."
Phương Quân Thăng cầm trong tay một cuốn sổ, cầm lên rồi lại thả xuống, không biết đang do dự cái gì, bầu không khí có chút nghiêm nghị còn hơi căng thẳng, An Thần ho nhẹ một tiếng, cố gắng khuấy động bầu không khí: "Xuyên tẩu à, bữa này cứ ăn thoải mái sao?"
Xuyên tẩu…
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!