Nếu đã đăng thông báo lên rồi thì bệnh của Lục Trạch Xuyên phải giả bộ đến cùng, phía bên đoàn phim dễ bàn, vốn cũng là khách mời thôi, cảnh quay không nhiều, không làm lỡ tiến độ, nhưng phần sau nội dung hơi thay đổi một chút, lúc đạo diễn làm bộ tới thăm, thuận tiện đưa kịch bản tới, Lục Trạch Xuyên tiện tay lật vài tờ, cảm thấy hình tượng đầy đặn hơn trước một chút, nhân vật khách mời của anh là một sĩ quan, bị người khác vu hại, vào tù rồi chết, câu chuyện sau đó triển khai từ đây, kịch bản thêm một đoạn diễn, sĩ quan nghĩ hết tất cả biện pháp để vượt ngục, nói tất cả chân tướng cho một tên bác sĩ thực tập, lại không nghĩ rằng bác sĩ thực tập là ông trùm đứng đằng sau, là nhân vật phản diện, trực tiếp giết chết anh, sĩ quan này cũng khá thảm, chạy đường nào cũng không thoát cái chết.
Lục Trạch Xuyên liếc Khương Tùy Tranh mới vừa vào cửa, trầm ngâm nửa ngày, gọi điện thoại cho Đào Thần vừa tiễn đạo diễn về, bảo cậu ta tìm một bộ áo blouse trắng và ống nghe, Đào Thần nhận lời, thuận tiện vào xe lấy thêm quần áo Lục Trạch Xuyên.
Lục Trạch Xuyên cúp điện thoại, gọi một tiếng "Đâu Đâu."
Khương Tùy Tranh hỏi: "Chuyện gì?"
Lục Trạch Xuyên nói: "Đạo diễn mới vừa tới, sửa lại kịch bản một chút, em đối diễn với anh thử đi."
Khương Tùy Tranh sáng mắt lên, trước đây cậu cũng cùng Lục Trạch Xuyên đối diễn, cảm thấy rất thú vị, chỉ là cậu không biết diễn lắm, luôn tự do phát huy, mỗi lần đều cười đến không thể tự kiềm chế, bây giờ cũng coi như một bước vào giới diễn viên, càng nóng lòng muốn thử, cậu vươn tay lấy kịch bản, Lục Trạch Xuyên đưa cho cậu, nói: "Anh muốn diễn bác sĩ."
Khương Tùy Tranh nháy mắt mấy cái: "Anh không phải là sĩ quan sao?"
Lục Trạch Xuyên bịa chuyện: "Anh cần phải cảm nhận tâm lý của bác sĩ, mới biết sĩ quan ở tình huống như vậy, cần phải ứng đối như thế nào."
Rất có lý, Khương Tùy Tranh gật gật đầu.
Hai người nói xong Đào Thần cũng quay về rồi, đặt quần áo của Lục Trạch Xuyên và áo blouse trắng lên ghế, nói: "Anh Xuyên, anh Đâu Đâu, em phải đi trước, công ty còn có nhiều chuyện phải xử lý." echkidieu2029. wordpress. com
Khương Tùy Tranh dặn cậu ta đi đường cẩn thận, tiễn ra tới cửa, lại nghe Lục Trạch Xuyên bảo cậu khóa cửa phòng lại, nói xong xuống giường, cởi quần áo bệnh nhân.
Lúc Khương Tùy Tranh ở bên anh sẽ hoạt bát hơn, cũng lập tức cởi sạch đồ của mình ra, mặc bộ đồ bệnh nhân còn mang hơi ấm, dựa ở trên giường, Lục Trạch Xuyên mặc quần áo của mình vào, rồi khoác áo blouse lên người, mới vừa quay người lại, Khương Tùy Tranh ngây dại, cậu không biết dùng từ gì để hình dung Lục Trạch Xuyên lúc này, rõ ràng quần áo chỉnh tề, nhưng lại mang theo ánh mắt có tính chiếm đoạt, vừa giống như một tên cầm thú.
sao SSTruyen chưa chết
Có chút nguy hiểm còn có chút mê người, có chỗ nào giống bác sĩ thực tập chứ?
Lục Trạch Xuyên căn dặn như tiền bối: "Cho dù có xảy ra chuyện gì, cũng không thể xả vai diễn, đây là rèn luyện cơ bản khi làm diễn viên."
Khương Tùy Tranh gật đầu, "Bắt đầu đi."
"Hôm nay thấy khó chịu chỗ nào?" Bác sĩ Lục nhập vai rất nhanh, hai tay đút trong túi, nhìn từ trên cao xuống hỏi cậu.
Khương Tùy Tranh nhanh chóng lấy kịch bản ra, tìm lời thoại của mình, nói: "Ngực hơi đau."
"Ồ?" Lục Trạch Xuyên lấy ống nghe ra, đi tới bên giường cúi người xuống kề sát trên ngực cậu, ống nghe rất lạnh, cách bộ đồ bệnh nhân mỏng manh, đảo quanh đầu v* Khương Tùy Tranh, Khương Tùy Tranh không được tự nhiên giật giật, Lục Trạch Xuyên hỏi: "Đau bao lâu rồi?"
Khương Tùy Tranh lắp bắp đọc lời thoại: "Đau, đau mấy ngày nay rồi."
"Kỳ lạ thật." Lục Trạch Xuyên nói: "Không phải đã dùng thuốc rồi sao? Tại sao vẫn còn đau?" Nói rồi đặt ống nghe sang một bên, cởi khuy áo của cậu, tay thăm dò vào trong áo cậu, bác sĩ Lục nhíu mày, "Bệnh nhân này, thân thể hơi mẫn cảm, xem ra phải kiểm tra sâu xuống một chút nữa."
Lần kiểm tra này vô cùng triệt để, từ bên trong ra đến bên ngoài, không buông tha bất kỳ chỗ nào.
Ban đêm, Khương Tùy Tranh vẫn mặc bộ đồ bệnh nhân mỏng tang đó ngủ trên giường, cậu mệt ngất ngư, dấu hôn đầy người bắp đùi còn đỏ au, Lục Trạch Xuyên không buồn ngủ chút nào, nhìn Khương Tùy Tranh, cầm điện thoại lên đăng weibo, chỉ có mấy chữ, nhưng lại tiếp tục gây nên sóng gió.
@Lục Trạch Xuyên: Cảm ơn @Five
-Khương Tùy Tranh. Còn kèm theo một tấm hình, người trong hình đang giúp anh rót nước, quay đầu cười ngọt ngào với camera điện thoại.
Weibo này gây tiếng vang không nhỏ, nhưng kết quả cũng không phải như Lục Trạch Xuyên muốn, hôm sau nhân lúc Khương Tùy Tranh về nhà nấu canh, anh lấy điện thoại ra nhìn hồi lâu, Đào Thần tranh thủ tới một chuyến, đứng ở bên cạnh hỏi: "Anh Xuyên, anh đang xem cái gì vậy?"
"Suỵt." Lục Trạch Xuyên nhíu mày không cho cậu ta lên tiếng, Đào Thần dí sát vào xem, phát hiện anh đang buồn bực đọc bình luận, hình như dăng tìm cái gì đó, mấy trăm ngàn bình luận quả thật chả khác nào mò kim đáy bể, Đào Thần nói: "Anh Xuyên anh muốn tìm ID nào? Em tìm giùm anh."
"Không phải tìm ID."
"Vậy tìm cái gì?"
Lục Trạch Xuyên híp mắt nói: "Tìm fan."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!