Trong lời nói của Hướng Thành Du mang theo mấy phần trêu chọc và nói đùa, Hứa Nam Tri ngồi dậy khỏi lòng cậu, gom lọn tóc loà xoà bên tai lại, giả vờ ấn lên bụng cậu, mặt không đỏ tim không đập uy hiếp: "Phải, tôi là người mang thù như vậy, cậu tốt nhất cẩn thận một chút cho tôi."
Nghe vậy, Hướng Thành Du khẽ bật cười, dựa đầu vào lưng ghế, cười một cách lười biếng lại tuỳ ý, "Vậy phải nhớ kỹ, tốt nhất là nhớ em cả đời."
Giọng nói của cậu vẫn luôn trầm thấp dễ nghe, lúc này có lẽ là đang bị bệnh nên mang theo chút suy yếu không dễ nhận ra, Hứa Nam Tri liếc nhìn gương mặt không chút huyết sắc của cậu, nhanh chóng cài dây an toàn lại, lại trở về chỗ của mình cài dây rồi khởi động xe lần nữa chạy về phía trước.
Đi được nửa đường, Hướng Thành Du cảm thấy trong dạ dày như thiêu như đốt, lòng bàn tay xoa xoa lên miếng dán, mí mắt nặng nề mở lên nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vài giây sau, trong giọng nói xen lẫn chút nghi hoặc, "Chị Nam Tri, có phải chị đi lộn rồi không, đây không phải là đường về nhà em."
Hứa Nam Tri nhìn chằm chằm tình hình giao thông đằng trước, xoay vô lăng bằng một tay, "Đi bệnh viện trước."
Quả thật lúc này Hướng Thành Du đau quá nên không phản đối nữa, nhắm mắt lại lần nữa, giọng nói khe khẽ, "Đến nơi, chị kêu em một tiếng."
"Được." Hứa Nam Tri liếc mắt nhìn cậu một cái, giơ tay tăng hệ thống sưởi lên một nấc.
Bệnh viện trực thuộc Đại học Y gần nhất có nửa tiếng lái xe, lúc chiếc Audi màu đen dừng lại ở cổng bệnh viện, Hướng Thành Du đã ngủ say, nói chính xác ra là cậu đã rơi vào hôn mê cường độ nhẹ.
Viêm dạ dày cấp tính cùng với sốt nhẹ nhưng cũng may tình hình không nghiêm trọng lắm, không có xuất hiện vết thủng nên không cần phẫu thuật, truyền nước biển là được.
Phòng bệnh ở bệnh viện eo hẹp nên tạm thời không có giường trống, cho dù là ban đêm nhưng phòng truyền dịch cũng kín người. Hứa Nam Tri gọi điện thoại cho bạn tốt nhờ đối phương sắp xếp một phòng bệnh.
Y tá đâm kim cho Hướng Thành Du, lại chỉnh tốc độ truyền dịch, dặn dò: "Hết nước hoặc có vấn đề gì thì cứ bấm chuông đầu giường."
"Được, cảm ơn." Hứa Nam Tri nói.
"Không có gì."
Sau khi y tá đi, Hứa Nam Trì tìm được cái ghế trong góc phòng bệnh rồi để bên giường ngồi xuống, Hướng Thành Du vẫn đang ngủ say, hô hấp trầm thấp ổn định.
Hiệu quả cách âm của phòng bệnh không tốt, có thể nghe thấy tất cả các loại chạy nhảy ầm ĩ bên ngoài hành lanh, thậm chí là có thể nghe thấy tiếng ồn ào cười nói của phòng bệnh sát vách cùng tiếng xem tivi.
Hứa Nam Tri ngồi bên cạnh một lúc rồi đứng dậy đi ra ngoài, gõ lên cửa phòng bệnh cách vách, cũng may đối phương không phải là người không nói lý nên giảm âm lượng tivi xuống cũng làm giảm đi tiếng ồn ào.
Quay trở lại phòng bệnh đã yên lặng đi rất nhiều.
Hứa Nam Tri dịch dịch chăn cho Hướng Thành Du, trong lúc vô tình ngón tay đụng vào mu bàn tay đang truyền dịch của cậu, xúc cảm lành lạnh.
Cô lại đi ra ngoài tìm y tá xin một cái chai truyền dịch trống rồi vào trong rót nước nóng, đặt nó dưới lòng bàn tay của Hướng Thành Du qua lớp chăn.
Hơi nóng nhanh chóng truyền qua.
Hướng Thành Du trong lúc mê man cảm thấy lòng bàn tay hơi nóng bất thường, hơi hơi nhúc nhích đầu ngón tay rồi nhanh chóng tỉnh lại, cơn sốt nhẹ khiến mắt cậu xuất hiện rất nhiều tơ máu.
Hứa Nam Tri đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn qua, "Cậu sao rồi?"
"Không tốt lắm." Hướng Thành Du ngủ một lúc, miệng có hơi khô, giọng cũng có hơi khàn, "Chị Nam Tri, em có hơi khát."
Hứa Nam Tri rót cho cậu ly nước nhưng vì nước quá nóng nên không uống ngay được bèn để ở trên bàn cho nguội bớt.
Hướng Thành Du nhìn hành động của cô, vô thức liếm khoé môi. Hứa Nam Tri lại vì hành động này của cậu mà hiểu lầm ý cậu, nhét cái nắp lại để vào chỗ cũ, "Cậu đợi một lát."
"Hả?"
Không đợi cậu hỏi kỹ, Hứa Nam Tri đã đi ra ngoài, lúc quay về trong tay có thêm hai cái tăm bông, đứng ở bên giường nhìn cậu từ trên cao, "Uống tạm một chút trước đi."
Hướng Thành Du hiểu được ý của cô, không chỉ không giải thích mà bản thân lúc này cũng không vội, ngược lại còn được voi đòi tiên, "Được, vậy làm phiền chị rồi."
Hứa Nam Tri hừ cười một tiếng, cầm lấy tăm bông thấm nước ấm, cúi người để lên môi cậu, hai người vì hành động này mà sát lại gần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!