Cho dù cuối cùng Trì Uyên có ôm ý gì đi chăng nữa, sau ngày hôm đó, Văn Tưởng tạm thời không có lui tới với anh, hơn nữa cuối năm sắp tới, mỗi ngày khoa cấp cứu đều bận tối mày tối mặt nên cô cũng không có tâm tư gì đi quan tâm những cái đấy.
Về những lời dặn mà Tưởng Viễn Sơn nói lúc trước, Văn Tưởng thừa nhận rằng cho đến bây giờ cô không làm việc gì quá giới hạn trong việc hoà hợp với Trì Uyên cả, cũng không có biểu hiện kháng cự quá rõ ràng với chuyện kết hôn.
Còn những cái khác, cô không muốn quản mà cũng quản không được.
Trước hai ngày cuối năm là sinh nhật của Tưởng Viễn Sơn. Những năm trước khi mẹ Văn Tưởng – Văn Tống còn sống, bà nhất định sẽ chuẩn bị trước một tuần, Văn Tưởng cũng chuẩn bị quà sinh nhật rất lâu cho Tưởng Viễn Sơn. Nhưng từ sau khi Văn Tống qua đời vào bốn năm trước, bởi vì sự ra đi của mẹ Văn mà Văn Tưởng với Tưởng Viễn Sơn cãi nhau, hơn nữa một năm sau, ba Tưởng dẫn người khác vào nhà nên Văn Tưởng càng không chuẩn bị quà sinh nhật cho Tưởng Viễn Sơn. Thậm chí ngay cả nhà cũng không quay về, trong một năm mà hai cha con cũng không gặp nhau được mấy lần.
Hai năm đầu kia, Tưởng Viễn Sơn còn chủ động đi tìm Văn Tưởng, nhưng mỗi lần gặp nhau, hai người như kim châm vậy, cãi nhau kịch liệt, dần dần Tưởng Viễn Sơn cũng không chủ động tìm cô nữa. Vốn dĩ Văn Tưởng tránh ông còn không kịp, giờ ông làm như vậy đúng lúc hợp ý Văn Tưởng.
Nhưng năm nay lại ngoài ý muốn.
Vào ngày 26, Mạnh Nho Xuyên giải quyết liên tiếp hai ca phẫu thuật, Văn Tưởng tham gia quan sát vào một trong hai ca đó, đến khi kết thúc cũng là 7 giờ tối.
Mạnh Nho Xuyên đứng hơn mười mấy tiếng, đôi chân đã cứng đờ, lúc bước xuống bục còn xém té, may mà Văn Tưởng nhanh tay lẹ mắt đỡ kịp, "Thầy không sao chứ?"
"Không sao." Mạnh Nho Xuyên cúi người xoa xoa đầu gối, giọng hơi mất sức, "Đi thôi, ra ngoài nào."
Văn Tưởng đỡ ông về thẳng văn phòng, Mạnh Nho Xuyên lại giao chút nhiệm vụ cho cô, bận mãi đến hơn tám giờ cô mới rảnh nghe điện thoại của Tưởng Viễn Sơn.
Hai cha con vẫn luôn ít nói, Tưởng Viễn Sơn cũng chỉ dặn cô ngày mốt đi một chuyến tới nhà họ Tưởng, còn nói hôm đó người nhà họ Trì cũng qua.
Văn Tưởng đứng trên ban công ở lối vào cầu thang, nhìn sự thê lương suy tàn của đêm đông, ngữ khí có hơi mệt, "Con biết rồi."
Trong ống nghe hơi lặng im, bỗng nhiên Tưởng Viễn Sơn nói: "Cơ thể không thoải mái sao?"
Sự quan tâm bất thình lình cũng không khiến Văn Tưởng cảm nhận được ấm áp, ngược lại làm cho cô nhớ đến mấy chuyện cũ không vui, rốt cuộc trong lòng vẫn oán trách, cái gì cũng không nói liền cúp máy luôn.
Ngày mốt có chuyện gì, Tưởng Viễn Sơn không nói rõ nhưng Văn Tưởng vẫn hiểu, hôm đó là sinh nhật của Tưởng Viễn Sơn, tóm lại sẽ không có chuyện gì xấu.
Ngày 29, có cảnh báo tuyết lớn ở Khê Thành. Buổi sáng Văn Tưởng vẫn đến bệnh viện làm như thường, đến lúc gần tối, bầu trời tối tăm gió nổi lên cuốn theo luồng khí lạnh từ phương Bắc, tuyết bắt đầu rơi sột soạt.
Đến lúc tan làm, trên mặt đất đã trải một lớp tuyết mỏng.
Tưởng Viễn Sơn sắp xếp tài xế chờ ở dưới lầu bệnh viện, Văn Tưởng sợ tuyết rơi đầy trên đường nên không nán lại mà tan làm xong liền tranh thủ lên xe.
Dòng xe kẹt cứng trên đường, lúc đến nhà họ Tưởng thì trời đã gần tối.
Ba năm trước, bên cạnh Tưởng Viễn Sơn có người khác, Văn Tưởng không cho phép ông mang người đó vào nhà cũ của nhà họ Văn trước kia, có lẽ Tưởng Viễn Sơn áy náy nên cũng không tranh cãi, ông bảo người mua bất động sản mới rồi mang theo người đó chuyển ra ngoài.
Tính ra đây là lần đầu tiên Văn Tưởng đến nhà họ Tưởng.
Trước kia là khinh thường, bây giờ là bất đắc dĩ.
Văn Tưởng chỉnh lại cảm xúc, không dừng lâu ở cửa mà nhấc chân bước vào ngôi nhà không liên quan gì đến mình.
Trong phòng không lạnh lẽo như bên ngoài, phòng khách ngoài nhà họ Trì ra còn có một số người có vai vế lớn khác của Văn Tưởng, có một số còn là nguyên lão của Văn thị, họ là những người cùng thế hệ với ông ngoại của Văn Tưởng – Văn Thanh Chi.
Người ngoài không biết mâu thuẫn giữa hai cha con nên có một số trường hợp vẫn phải đi.
Văn Tưởng lễ phép chào hỏi từng trưởng bối một, cuối cùng ngồi xuống bên cạnh Tưởng Viễn Sơn, người đứng bên còn lại là Tưởng Từ
- anh cả cùng cha khác mẹ với Văn Tưởng. Chẳng qua thân phận này của anh ấy, Tưởng Viễn Sơn vẫn luôn không để người ngoài biết, nguyên nhân trong đó là gì Văn Tưởng cũng không muốn hỏi.
Cái người Tưởng Từ này, vốn dĩ cô đã đủ chuyện chú ý rồi nên đương nhiên sẽ không tốn tâm tư vào anh ấy.
Sau khi ngồi xuống, Văn Tưởng vừa ngước mắt lên đã thấy Trì Uyên ngồi đối diện, một thân tây trang phẳng phiu, diện mạo nhã nhặn anh tuấn, tục ngữ có câu người đẹp vì lụa. Rũ bỏ vẻ không đứng đắn ngày thường đi, lúc này ngược lại có chút khí chất cao quý của một thiếu gia thế gia.
Trì Uyên cách khoảng không nhìn ánh mắt của cô, khẽ nhướng mày.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!