Dọc đường hai người cứ như bị điểm huyệt vậy, nửa chữ cũng không nói ra, trong khoang xe yên lặng chỉ còn lại âm thanh hướng dẫn của hệ thống.
Chỗ ở của Văn Tưởng cách nhà họ Trì khá xa nhưng cũng may là trên đường không bị kẹt xe, thời gian xe phải chạy gần nửa tiếng được Trì Uyên giảm bớt một phần tư.
10 giờ 15 phút tối, chiếc xe việt dã màu đen chậm rãi dừng lại ở cửa tiểu khu.
Văn Tưởng nhìn kiến trúc quen thuộc ở trước mắt bèn đưa tay cởi dây an toàn, trước khi đẩy cửa xe xuống, cô quay đầu nói một tiếng cảm ơn với Trì Uyên rồi sau đó xuống xe.
Câu trả lời Trì Uyên định nói ra đúng lúc bị cô nhốt lại bên trong xe, anh nhịn không được bèn bật cười, nhìn cô đi qua đầu xe liền giơ tay bấm còi.
Văn Tưởng nâng mắt nhìn qua.
Trì Uyên tháo dây an toàn ra, đẩy cửa xe, chân dài bước xuống đứng ở bên cạnh xe nhìn cô, "Văn Tưởng."
Ban đêm gió lạnh, nhiệt độ không khí giảm nhanh, Văn Tưởng trả lời một tiếng, ánh mắt dừng lên quần áo mỏng manh của anh, mở miệng nói: "Có chuyện gì đợi ngày mai rồi nói, sáng mai tôi còn phải đi làm."
Trì Uyên giơ tay nhìn đồng hồ, 10 giờ 23 phút, anh nhớ đến tính chất công việc của Văn Tưởng bèn gật đầu nói: "Được, vậy ngày mai tôi đến bệnh viện tìm cô."
"Được."
Trước khi đi, Văn Tưởng trao đổi cách thức liên lạc với Trì Uyên, về đến nhà thì đã qua nửa tiếng rồi, Hứa Nam Tri vẫn chưa về, cô thay đồ ngủ, rửa mặt xong tắt đèn nằm trong chăn.
Một đêm không mộng.
Sáu giờ sáng ngày hôm sau, đồng hồ sinh học đúng giờ đổ chuông, Văn Tưởng thức dậy rồi sửa soạn, sáu rưỡi ra cửa, đến văn phòng vừa đúng bảy giờ rồi tốn mười mấy phút ăn bữa sáng ở căn tin, lúc sau lại bận suốt, ngay cả cơm trưa cũng là do đồng nghiệp mua về hộ, đợi đến khi cô bận xong quay về văn phòng thì đồ ăn cũng hơi nguội rồi.
Y tá Phương Trừng đi vào, trong tay cầm theo hai củ khoai lang, đưa cho Văn Tưởng một củ, "Mới ra lò đấy, ăn đi."
Văn Tưởng nhận lấy, cười nói: "Cảm ơn."
"Khách sáo cái gì." Phương Trừng nhìn đồ ăn trên bàn cô. "Cũng nguội rồi, để tôi đi hâm trong lò vi sóng cho cô."
"Không sao, để tôi tự làm là được."
Trong lúc hâm nóng, Văn Tưởng đi ra chỗ máy bán tự động mua hai lon cà phê hoà tan, cầm về để xuống trước mặt Phương Trừng.
Qua một lúc, các đồng nghiệp khác trong văn phòng cũng quay về, ai chưa ăn cơm thì cầm cà mên ngồi bên cạnh bàn cùng ăn với Văn Tưởng, ăn cơm xong cũng ngồi vây quanh bên cạnh bàn nói chuyện phiếm.
Đang lúc tán gẫu sôi nổi thì bỗng nhiên có người gõ cửa, cả nhóm người vô thức ngẩng đầu nhìn qua, Trì Uyên không ngờ trong phòng có nhiều người như thế nên hơi ngẩn người, thu lại ánh mắt rồi nhìn về phía Văn Tưởng: "Bác sĩ Văn, phiền cô ra ngoài một chút."
Chắc là Văn Tưởng cũng không ngờ Trì Uyên sẽ tới đây tìm nên sửng sốt một chút rồi mới cầm hộp cơm đi ra ngoài, đằng sau vang lên một vài tiếng thảo luận.
"Người này là ai vậy, rất đẹp trai đấy."
"Chắc là bạn trai của Văn Tưởng đó."
"Lúc trước không có nghe nói bác sĩ Văn có bạn trai mà."
"Lúc đăng ký thông tin, tôi thấy cột trạng thái mối quan hệ để trống đấy."
.........
Ngoài phòng, Văn Tưởng đóng cửa lại đi qua chỗ Trì Uyên đợi cách đó không xa, "Thời gian nghỉ trưa của tôi không nhiều, không thể ra ngoài được, anh muốn nói gì cứ việc nói thẳng đi."
Trì Uyên hỏi: "Đứng đây nói à."
"Nếu không thì sao." Văn Tưởng nhét hai tai vào trong túi áo blouse, hơi nghiêng đầu về phía văn phòng bên cạnh, "Hay là anh muốn đi vào trong đấy nói?"1
Trì Uyên nhớ lại những ánh mắt chăm chú vừa nãy trong phòng kia: "........."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!