Sự hỗn loạn ở bãi đỗ xe duy trì được bốn năm phút, nhân viên bảo vệ đi tuần ở B3 nghe thấy tiếng hét chói tai khác thường vang trong thang máy nên đã dẫn người chạy qua rất nhanh.
Một nhóm học sinh nữ điên cuồng này đã bị các nhân viên bảo vệ cường tráng khống chế ngay lập tức.
Người phụ trách nhà hàng nghe nói khách quý xảy ra chuyện ngoài ý muốn ở B1 nên đã vội vàng chạy qua, vẻ mặt run run gửi lời xin lỗi với Trì Uyên xong, sau đó còn nói: "Lần sau anh tới thì nói với tôi một tiếng, để tôi sắp xếp người hộ tống toàn bộ hành trình, tôi đảm bảo chuyện ngoài ý muốn này tuyệt đối sẽ không xảy ra lần nữa."
Lúc này Trì Uyên cũng không có tâm tư đi lo chuyện lần sau hay không lần sau gì đó, giọng điệu không kiên nhẫn: "Được rồi, anh thu điện thoại của những người đó lại hết cho tôi trước."
Cho dù là truy cứu hay không truy cứu trách nhiệm thì ít nhất cũng phải xác nhận có uy hiếp hay không trước đã.
"Được, được, được, tôi lập tức cho người đi thu liền." Người trợ lý vừa bước nhanh vừa lấy khăn tay lau lau mồ hôi trên trán, thấp giọng dặn trợ lý, "Mau mau lên lầu tìm mấy nhân viên nữ xuống đây."
"Vâng."
Trong lúc đợi thu điện thoại thì Trì Uyên quay về xe ngồi.
Đường Việt Hành ngồi hàng ghế sau đã giận xanh mặt từ lâu, Tiếu Mạnh cũng chẳng tốt hơn là bao, ngược lại là Văn Tưởng, vẻ mặt xem như là bình tĩnh như không có bị ảnh hưởng gì.
Anh lấy chai nước từ trong ngăn chứa đưa qua, "Uống chút nước."
Văn Tưởng lấy lại tinh thần, nhận lấy, "Những người đó đều đi rồi?"
"Chưa." Trì Uyên xoa xoa lông mày, ngón tay không cẩn thận đụng đến chỗ bị cào trong lúc hỗn loạn vừa rồi, khẽ chau mày, "Phải xoá mấy tấm ảnh trong điện thoại mà bọn họ đã chụp trước đã."
Anh quay đầu hỏi Đường Việt Hành, "Muốn báo cảnh sát không?"
Tiếu Mạnh đầy một bụng tức, "Đương nhiên phải báo cảnh sát, giống như kẻ điên vậy, không để cho bọn họ chịu chút dạy dỗ bọn họ sẽ không biết yên tĩnh."
Đường Việt Hành trầm mặc một lát, có hơi bất đắc dĩ buông tiếng thở dài, "Bỏ đi, không dễ gì mới quay về ăn Tết nên không cần phải phiền toái."
"Được, nghe cậu." Trì Uyên quay đầu lại, dựa cả người ra sau, giọng điệu kéo dài: "Dù sao cũng đều là fan của cậu."
Tiếu Mạnh tự oán giận mấy câu, bỗng nhiên nhớ ra cái gì liền ngẩng đầu nhìn đằng trước, mở miệng nói: "Văn Tưởng, ngại quá, doạ cô rồi sao?"
Văn Tưởng nở nụ cười, như là để xoa dịu bầu không khí nên giọng điệu cũng không lạnh nhạt như trước, "Không có, cảnh này không tính là gì so với y náo* cả."
(Y náo: có tổ chức gây rối các cơ sở chăm sóc sức khỏe hoặc lạm dụng bằng lời nói và thể chất đối với nhân viên y tế, bởi một bệnh nhân bị hại hoặc những người ủy thác như thành viên gia đình hoặc côn đồ được thuê, thường nhằm mục đích đòi bồi thường.)
"......"
Trong khoang xe im lặng vài giây, ngay sau đó là Tiếu Mạnh không nhịn được liền bật cười, tiếng cười xua tan sự khó chịu ban nãy, Trì Uyên mở cửa xe đi ra bên ngoài, bên môi cũng mang theo độ cong nhàn nhạt.
Qua một lúc, người phụ trách mang một hộp nhựa đựng hơn mười mấy cái điện thoại, giọng điệu kính cẩn, "Mật khẩu đều đã bị xoá, anh chỉ cần mở là được."
Trì Uyên đặt hộp nhựa lên trên đầu xe, ba người trong xe cũng bước xuống, mỗi người cầm một cái điện thoại trong hộp lần lượt kiểm tra trong album.
"Mẹ kiếp, nhóm người này là fan cuồng chuyên nghiệp đấy, trong điện thoại có nhiều ảnh chụp diễn viên như vậy." Tiếu Mạnh cười, "Nếu không thì tôi khôi phục cài đặt gốc cho nhé."
Trì Uyên rủ mắt, "Cậu không sợ bọn họ liều mạng với cậu à."
Tiếu Mạnh nhớ đến cảnh tượng mấy người họ liều mạng trong thang máy, sau lưng chợt lạnh, "Bỏ đi, nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện."
Hơn mười hai chiếc điện thoại nhưng ảnh chụp chỉ có một tấm nên xoá rất nhanh. Sau khi làm xong những chuyện này, Trì Uyên ném chiếc điện thoại cuối cùng vào trong hộp nhựa, giọng điệu lạnh nhạt, "Để cho bọn họ đi đi, nên làm như thế nào thì anh cũng đã rõ, chắc là không cần tôi phải giải thích nhỉ?
Hửm?"
"Không cần không cần, đã rõ rồi ạ." Người phụ trách mỉm cười, "Lần này là sơ sót của chúng tôi, nhân viên trực cũng bị bọn họ đánh lừa nên mới không cẩn thận để người ta vào."
Trì Uyên "ừm" một tiếng, khẽ nâng mí mắt, "Anh đi làm đi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!