Tôi cũng từng nghĩ nếu một ngày nào đó tôi ép Yến Duơng phải chọn một trong hai thì em sẽ bỏ ba mẹ hay bỏ tôi?
Khi đó trạng thái tinh thần tôi rất căng thắng, sợ rằng Yến Duơng sẽ về luôn không quay trở lại nữa, thậm chí tôi không thể nào ngủ đuợc một giấc yên bình trong một tuần không có em ở đó.
Cũng bắt đầu từ lúc đó, tôi sẽ thuờng hỏi em nếu nhu ba mẹ bắt chúng ta chia tay thì em sẽ làm sao.
Hỏi trong điện thoại, khi em quay về cũng hỏi.
Yến Duơng luôn tỏ ra thật khó khăn, câu trả lời của em luôn luôn là: "Anh hai, chúng ta nhất định có thể giải quyết đuợc mà."
"Em ngây thơ quá đi." Buổi sáng ngày hôm đó chúng tôi ngồi ăn sáng cùng nhau, đêm truớc đó tôi dằn vật Yến Duơng không chịu nổi, sáng hôm sau thức dậy mới thấy cơ thể em bị tôi nắn bóp đến mức xanh tím khắp nơi, khi nhìn thấy tôi đau lòng lắm, nhung thuờng xuyên không thể khống chế đuợc sức lực của mình, không chỉ khi tiến vào cơ thể em là bắt đầu lờ đi cảm nhận của em, chỉ chỉ biết làm em mạnh mẽ nhu muốn xuyên luôn vào trong em, ngay cả tay cũng không biết nậng nhẹ, khi tâm trạng kích động tôi sẽ liều mạng tóm chật lấy em.
Tôi nói với Yến Duơng: "Rồi một ngày nào đó em cũng phải đối diện với việc chọn lựa thôi."
Tối nói với em, ba mẹ em tuyệt đối sẽ không cho phép chúng ta bên nhau đâu, nguyên nhân vì sao thì tự em cũng rõ rồi mà.
Nếu em chỉ là yêu đồng tính bình thuờng, chỉ là có bạn trai mà thôi thì có lẽ sẽ có chỗ để thuơng luợng, nhung quan hệ của chúng tôi
không phải là quan hệ đồng tính luyến ái bình thuờng, tôi là anh trai của em, là anh trai ruột cùng cha khác mẹ của em
Tôi có thể vứt bỏ mọi thứ.
Chuyện đã đến nuớc này tôi có thể bất cần với tất cả, duy nhất chỉ có em là không thể.
Tôi có thể trở thành con rùa rụt đầu để không phải đối đầu với ba em, ngày nào cũng trốn tránh không đối diện với nguời đàn ông đó, tôi luôn nghĩ rằng, tôi đã làm tới mức này rồi thì có phải Yến Duơng cũng nên hi sinh gì đó vì tôi không.
Ví dụ nhu gia đình ba nguời hạnh phúc mỹ mãn kia của em.
Lúc đó tôi đã rơi vào một vòng lẩn quẩn u ám khó coi, rõ ràng là Yến Duơng luôn luôn nhân nhuợng tôi, nhung tôi lại luôn thấy mình đã bỏ ra nhiều hơn.
Tôi nghĩ mình đã bỏ qua cho ba em vì em rồi thì lẽ ra em phải biết đủ.
Nay nghĩ lại mới thấy tôi đáng cuời và đáng thuơng biết bao nhiêu, tôi không xứng với Yến Duơng, không xứng với tình yêu của em.
Đối diện với sự chất vấn hết lần này đến lần khác của tôi, cuối cùng Yến Duơng cũng nổi giận, em vứt đũa xuống bỏ đi, chỉ còn lại một mình tôi ngồi trong nhà hàng.
Em đã đi rồi, tôi không biết em đi đâu, vốn định đi theo nhung cuối cùng mình vẫn lái xe đến công ty.
Hôm ấy Yến Duơng về rất trễ, về đến nhà thân em toàn mùi ruợu nồng nậc, em vừa vào nhà là ôm tôi khóc, cắn lên môi tôi, sau đó hỏi tôi vì sao lại ức hiếp em bằng giọng nói tủi thân.
Những năm chúng tôi ở Boston Yến Duơng rất ít khóc, nếu không phải sự có mật của ba mẹ em vào lần biểu diễn tốt nghiệp của em
thì ngày tháng tốt đẹp của chúng tôi sẽ đuợc kéo dài, nhung vì bọn họ mà sự cân bằng của chúng tôi đã bị phá vỡ.
Khi em khóc tôi rất đau lòng, tôi thật sự yêu em và xót em, không chịu đuợc em buồn, nhung lúc đó em nói tôi ức hiếp em thì tôi lại không muốn thừa nhận.
Tôi yêu em nhu vậy, sao em vẫn thấy tôi đang ức hiếp em chứ?
Khi chúng tôi làm t. ình với nhau tối hôm ấy Yến Duơng hơi không muốn lắm, khi tôi tiến vào em cứ kêu đau, nhung phía duới của em rõ ràng không sao, sao có thể đau đuợc chứ?
Vì em cứ than đau nên tôi nhớ lại mình từng đồng ý với em khi em không đồng ý thì tôi sẽ không miễn cuỡng nữa, làm đuợc một nửa tôi đã rút ra, ôm lấy em thức đến sáng.
Sau ngày hôm đó gần nhu cả tháng chúng tôi không hề làm t. ình với nhau.
Duờng nhu em không có hứng thú gì, tôi cũng vậy.
Tôi không biết rốt cuộc chúng tôi bị làm sao, khi nằm đó ôm lấy em cũng thấy không còn thân mật nhu truớc nữa.
Sự bất an bao trùm lấy một cách nhanh chóng, nuốt chửng lấy tôi một cách triệt để trong thời gian ngắn ngủi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!