Chương 9: Bác sĩ Lục tặng gì, tôi cũng thích hết!

Từ sau khi thay sang nẹp cố định, Kỷ Nhân như tìm lại được chút cảm giác tự do, tinh thần kháng cự trong xương cốt lại bùng phát.

Nàng thuê hẳn một chiếc xe lăn, để ngày nào cũng lăn lông lốc xuống lầu. Ban đầu chỉ là vào bữa chiều mới nhờ hộ công đẩy mình xuống lầu, sau đó thì ba bữa đều phải đi ăn ở ngoài gió ngoài nắng. Chưa hết, rảnh rỗi không có việc gì, nàng lại lăn xe đi dạo hành lang, dạo chơi khắp nơi.

Mà Kỷ Nhân ấy à, đúng kiểu người càng nói chuyện càng được lòng người, gặp ai cũng có thể bắt chuyện, gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ, chưa mấy ngày mà quen hết cả tầng bệnh nhân.

Dĩ nhiên, nhóm thân thiết nhất vẫn là đội ngũ y tá chăm bệnh nhân mỗi ngày.

"Tiểu Khâu nè, đổi kính mới hả?" Kỷ Nhân cười chào hỏi y tá Khâu.

"Thế mà cô cũng phát hiện được?" Y tá Khâu ngạc nhiên đẩy kính xuống, "Cô không chịu nằm yên, xuống đây làm gì? Định đi lấy nước hả?"

"Đại tỷ xuống lấy nước, tôi đi theo chơi với chị ấy, chị ấy sợ tối." Kỷ Nhân nói.

Đại tỷ đang rót nước ấm vào bình, nghe vậy liền chống lưng đứng dậy: "Nói xạo không chớp mắt. Giữa ban ngày ban mặt tôi sợ cái gì, cô ấy chỉ ham đi chơi thôi!"

"Nhìn cái là biết liền." Y tá Khâu cầm bình giữ nhiệt bước tới, cười ha ha: "Giờ cô ấy là bệnh nhân đặc biệt của bác sĩ Lục, được yêu cầu 'chăm coi kỹ' nhất tầng đó. Cứ như quả bom hẹn giờ, vừa lơ là tí là có chuyện."

"kh*ng b* vậy sao?" Kỷ Nhân nhỏ giọng lẩm bẩm.

"Tất nhiên rồi, nếu như lúc cô nằm viện mà có chuyện gì xảy ra, chúng tôi làm sao gánh vác nổi trách nhiệm? Còn làm hỏng danh tiếng bác sĩ Lục nữa. Chị ấy nghiêm túc chịu trách nhiệm cho một người như thế, mỗi lần đều phải đích thân hộ tống cô về bệnh viện, cô có thể làm chị ấy yên tâm chút được không?" Y tá Khâu nói.

"Tôi cũng đâu cố ý, hơn nữa tôi mỗi lần đều cẩn thận mà." Kỷ Nhân ngoài miệng nói vậy, nhưng cũng không đủ tự tin, giọng nhỏ dần, "Bác sĩ Lục có thích gì không, tôi tặng cô ấy quà xin lỗi?"

"Đừng có bày trò. Người ta quản nghiêm lắm đấy." Y tá Khâu cảnh giác liếc nàng.

"Tôi biết, chỉ là chút tâm ý thôi, ví dụ như trái cây gì đó? Cô ấy thích ăn trái cây gì?"

"Cái đó tôi cũng không rõ, tôi về trước đây."

Kỷ Nhân không cam tâm lăn xe đi tới Phòng y tá hỏi mấy y tá khác, vẫn không hỏi được sở thích của bác sĩ Lục, suy nghĩ nửa ngày, nhớ tới lần trước bác sĩ Lục nhận của nàng một quả táo, nên gọi điện cho Yến Tử: "Em ngày mai tới đây, nhớ mang theo một thùng táo cho chị."

Cúp máy được hai phút, nàng lại gọi lại: "Phải là táo nhập khẩu."

Yến Tử rất ngạc nhiên: "Ơ kìa, con Tỳ Hưu này cuối cùng cũng chịu đối xử tử tế với bản thân rồi à?"

Hôm sau, có một vị khách thăm bệnh, chính là mẹ của Trần tổng.

Kỷ Nhân ngủ trưa mới dậy, thấy mẹ Trần tổng nhắn tin nói đang trên đường tới, hoảng sợ, vội vàng san bằng chăn mền trên giường.

Nghĩ nghĩ thấy không ổn, lại lấy tay xoa tóc cho rối tung, cuối cùng yếu ớt nằm vật xuống giường.

"Đại tỷ, khụ khụ khụ, chị xem tôi hiện tại đủ yếu ớt chưa?" Kỷ Nhân hỏi.

"Yếu lắm rồi."

"Vậy là tốt rồi... khụ khụ khụ khụ."

"Nhưng mà Tiểu Kỷ, cô bị thương ở chân chứ có bị viêm họng đâu, sao khụ dữ vậy?"

Ờ há... cũng đúng.

Kỷ Nhân lập tức ngừng ho, ép chân tưởng tượng mình thành nàng tiên cá gãy đuôi, rồi kêu một tiếng bi thương thê lương như nữ chính phim truyền hình tám giờ tối.

"Tiểu Kỷ à, giờ con thấy thế nào rồi?" Mẹ Trần tổng dẫn theo mấy người bạn cùng vào phòng bệnh.

"Con ổn rồi ạ, cảm ơn dì đã quan tâm. Sao dì lại chạy tới đây, lẽ ra phải là con tới thăm dì mới phải, ai ngờ cái chân này... không chịu hợp tác!" Kỷ Nhân "tàn nhưng không phế" cố gắng chống người ngồi dậy.

"Ai da ai da, con nằm xuống đi, thương gân động cốt một trăm ngày mà, con cũng đừng hoạt động nhiều." Mẹ Trần tổng vội bước tới, ấn nàng nằm xuống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!