Kỷ Nhân lục tục ngo ngoe bên cạnh Liễu Gia học nấu ăn suốt 2 năm, cũng coi như có chút thành tựu, tự mình bày được hẳn một bàn đồ ăn để chiêu đãi cả nhà.
Lúc sinh nhật Lục Gia Hòa, nàng đã bận rộn từ tờ mờ sáng, làm hẳn mười món ăn một món canh, còn nghiêm túc tuyên bố "Thập toàn thập mỹ, toàn tâm toàn ý."
"Thật sự cảm phiền cô còn nghĩ ra mấy cái ngụ ý rườm rà này." Lý Thần Dao chửi bậy.
"Dạo này tôi đọc sách nhiều, cảm giác trình độ văn hóa tiến bộ lắm đó." Kỷ Nhân đắc ý khoe.
Lý Thần Dao bật cười, hỏi nàng đọc những cuốn nào.
Kỷ Nhân đang định kể tên những món ăn thì giáo sư Lục và Liễu Gia đã về đến.
"Trăn Trăn đến chưa?" Liễu Gia vừa bước vào cửa đã ngoái đầu tìm kiếm.
"Còn chưa đâu ạ, lão mẹ nó có cái tật 'lề mề thiên phú'." Kỷ Nhân nói.
Trăn Trăn là con của Yến Tử và Đổng Tường, tháng trước vừa tròn một tuổi. Lúc mới sinh, Yến Tử đã nhờ người mà cô ấy cho là nhân vật tầm cỡ nhất, Liễu lão sư đặt tên cho đứa nhỏ.
"Gọi Trăn Trăn đi, sinh mệnh lực ngoan cường, y như hai chị em các con."
Yến Tử nghe xong cực kỳ hài lòng, cả ngày khoe với Kỷ Nhân về cái tên đáng yêu của con gái mình.
Mà Liễu Gia cũng cực kỳ thích đứa nhỏ này, không thích khóc, gặp ai cũng cười, rất biết nhận người.
Thỉnh thoảng ông bà còn chủ động sang trông cháu, cuộc sống về già thêm nhiều niềm vui.
Kỷ Nhân thấy Liễu lão sư thích con nít như vậy, có lần không nhịn được hỏi Lục Gia Hòa: "Chị nói xem chúng ta có nên sinh một đứa không?"
"Sinh kiểu gì?" Lục Gia Hòa cười hỏi lại.
"Em tra rồi, có công nghệ khoa học mà."
"Vậy em tính ai sẽ sinh?"
Kỷ Nhân ngẫm nghĩ nghiêm túc, sinh con quá cực, nàng không nỡ để Lục Gia Hòa đau. Nhưng bản thân nàng lại còn bận tối tăm mặt mũi, sinh xong mang con theo thì sợ không có thời gian bầu bạn.
Chỉ riêng chuyện tận hưởng thế giới chỉ có hai người với Lục Gia Hòa đã thiếu thời gian rồi.
Cuối cùng nàng chỉ có thể từ bỏ ý định đó, thay vào đó hỏi thăm chuyện nhận con nuôi.
Lục Gia Hòa nói: "Nếu đón đứa nhỏ về, chúng ta chắc chắn phải có trách nhiệm. Nhưng cả hai đều bận, không có thời gian ở bên con. Vài năm nữa ba mẹ cũng lớn tuổi, cũng không thể trông đứa nhỏ được. Yến Tử chẳng phải còn định sinh hai đứa sao, đến lúc đó để mẹ chị qua hỗ trợ, để bà thỏa nguyện một chút cũng tốt."
Kỷ Nhân cười nói: "Vậy thì Yến Tử nằm mơ giữa ban ngày còn phải cười tỉnh luôn đấy, mà ba nó chắc không thể để Liễu lão sư phải vất vả trông nhiều đứa thế được, có khi may mắn còn nuôi được một đứa con gái phiên bản giống chị."
***
Chẳng bao lâu sau, Yến Tử ôm chồng con kéo đến.
Liễu Gia mở cửa, cười híp mắt khi nhìn thấy Trăn Trăn trong lòng Yến Tử, nhỏ giọng hỏi: "Ngủ rồi à?"
"Chắc là say xe, cứ lên xe là ngủ mê man luôn ạ." Yến Tử giải thích.
Liễu Gia dở khóc dở cười.
Yến Tử ôm đứa nhỏ vừa định vào phòng ngủ thì bị Kỷ Nhân chặn lại: "Để bên phòng sát vách đi."
Yến Tử nhìn căn phòng trống lạnh bên cạnh, lại nhìn phòng ngủ chính ấm áp: "Em để con nằm ngủ tạm phòng các chị một tí được không?"
"Hôm nay con bé tắm chưa?" Kỷ Nhân hỏi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!