Chương 8: Không chạy! Tôi không chạy!

"Cô... sao... sao... lại... chạy... ra... đây?"

Lục Gia Hòa gần như nghiến răng nghiến lợi hỏi.

"Tôi chỉ muốn ra ngoài hít thở tí không khí thôi mà, ở trong phòng bệnh lâu đến mức sắp hóa thành xác sống mất, tôi sắp không nghe được mùi vị bên ngoài nữa rồi." Kỷ Nhân nghiêm túc đúng sự thật trả lời.

"'Mùi vị gì? Là mùi ớt cay hả?" Lục Gia Hòa nhìn chằm chằm đĩa ớt cay xào thịt trên bàn của nàng hỏi.

"......"

Kỷ Nhân vỗ vỗ ghế bên cạnh, tươi cười lấy lòng: "Bác sĩ Lục, cô ăn cơm chưa? Có muốn ngồi xuống ăn chung không?"

Lục Gia Hòa nhìn thấy mông nàng ngồi trên xe lăn, cũng không biết có phải vì đối tượng "phạm tội" này đã làm quá nhiều chuyện khác thường, nên khi nhìn thấy xe lăn, cô lại nhẹ nhàng thở ra, cơn giận trong lòng cũng tự động giảm đi ít phần.

"Ít ăn mấy món cay độc này đi." Lục Gia Hòa nhắc nhở.

"Tôi chỉ gọi hơi cay thôi, không tin cô nếm thử xem?" Kỷ Nhân nhiệt tình đưa cho cô một đôi đũa sạch.

Lục Gia Hòa nửa tin nửa ngờ, gắp một miếng ớt cay đưa lên miệng, nhai hai phát, cả khuôn mặt nhăn lại như hoa cúc khô, vội vàng với tay cầm ly nước tu ừng ực mấy ngụm. "Cô gọi đây là 'hơi cay' hả?!"

Kỷ Nhân tròn mắt, nhìn phản ứng của cô, nghi hoặc cầm đũa nếm thử một miếng, vẻ mặt bình thản: "Đúng rồi, chỉ hơi cay thôi, chẳng cảm giác gì cả."

"......" Lục Gia Hòa há miệng thở, lại uống thêm hai ngụm nước.

"Có thế mà cay? Đại tỷ, chị nếm thử xem cay không?" Kỷ Nhân quay sang gọi.

Đại tỷ cũng thử một miếng, gật đầu: "Ừm, không cay xíu nào."

"Đại tỷ, chị người vùng nào thế?" Lục Gia Hòa vẫn chưa cam tâm hỏi.

"Tôi người Sơn Thành." Đại tỷ nói, "Bác sĩ Lục, cô đừng mạc bảy (ăn) nữa, nhìn mặt cô ăn đến hồng giật (đỏ bừng), có hơi hắc (dọa) người ta đó."

"Ôi, hoá ra chị là người Sơn Thành, tôi nghe giọng nói liền thấy cường (giống) bên đó, chạy xa lăng cái (thế này) đến đây làm việc, có chút hung (lợi hại) nha." Kỷ Nhân nói.

"Cô cũng là người Sơn Thành?" Lục Gia Hòa hỏi.

"Tôi không phải." Kỷ Nhân vẫy tay, thấy lão bản lại đến thêm đồ ăn, vội vàng mời bác sĩ Lục cùng ngồi xuống, "Tôi còn gọi thêm canh xương long, cái này thanh đạm, bác sĩ Lục cô cũng ăn chút đi."

"Hôm nay cô nhất định phải ăn cho bằng được bữa này sao?" Lục Gia Hòa hỏi.

Kỷ Nhân gật gật đầu, trong mắt mang theo chút vẻ khẩn cầu: "Tôi đã lâu lắm không ăn được đồ ăn hợp khẩu vị, hơn nữa tiền tôi đã thanh toán rồi..."

Lục Gia Hòa thở dài, biết vị bệnh nhân này kiếm tiền chẳng dễ gì, đành bất đắc dĩ thở dài, kéo ghế ngồi xuống giám sát nàng ăn cơm: "Cô ít ăn cay lại đi, nghe chưa."

"Được được được, tôi chỉ muốn ăn mấy miếng thịt thôi." Kỷ Nhân ngoan ngoãn gắp thịt, lại thấy đại tỷ hộ công còn đứng bên cạnh liền vẫy tay: "Ngồi xuống đi, ăn chung cho vui."

Có bác sĩ Lục cùng ăn ké cơm, đại tỷ cũng yên tâm cười tủm tỉm ngồi xuống.

Lục Gia Hòa ban đầu chỉ định giám sát trong chốc lát, đợi Kỷ Nhân ăn xong rồi đưa nàng về, ai ngờ cái bụng phản chủ lại kêu hai tiếng rột rột.

"Ăn chút đi, bác sĩ Lục, nhiều đồ ăn thế này không ăn cũng lãng phí." Kỷ Nhân ngồi trên xe lăn, cố gắng múc canh cho cô.

"Cô đừng cử động, tôi tự làm." Lục Gia Hòa lấy lại cái muỗng, múc một chén canh, canh nóng hổi, uống một chút liền ấm áp dạ dày.

Cô gửi tin nhắn cho mẹ, bảo bà không cần đợi mình ăn cơm nữa.

"Hai người có uống rượu không?" Kỷ Nhân hỏi.

Nghe vậy, Lục Gia Hòa ngẩng đầu nhìn chằm chằm nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!