Chương 79: Phiên ngoại 4. Sống chung

Thời điểm đầu xuân năm mới, Kỷ Nhân nhận được tin chủ nhà tăng giá thuê, khiến nàng bực mình không chịu nổi.

"Giá thuê tăng nhanh hơn cả huyết áp của chị đây." Kỷ Nhân ngồi phịch xuống ghế sofa nhà Yến Tử.

"Đúng vậy, cứ động một tí là tăng giá, thật sự rất phiền. May mà tụi em đã đặt cọc tiền nhà rồi, sang năm có thể dọn vào chung cư mới. Chị, chị có muốn mua căn hộ bên cạnh nhà em không?" Yến Tử khuyên.

"Chị một mình ở căn hộ rộng như vậy làm gì?"

"Không phải còn có Gia Hòa tỷ sao?"

"Chị ấy có nhà riêng mà."

"Vậy chị còn có thể ở chung với chị ấy?"

Kỷ Nhân giật mình, lẩm bẩm nói: "Có hơi sớm không ta?"

"Chị mười ngày thì có hết bảy ngày đều ở nhà chị ấy, ba ngày còn lại là đi công tác, chị nói quá sớm với em? Chị bây giờ thuê phòng này cũng là lãng phí tiền, còn không bằng trực tiếp trả luôn đi."

Kỷ Nhân nhếch mép một cái, ra vẻ lo âu hỏi: "Nếu là ở chung sau hai tụi chị cãi nhau, chị ấy đuổi chị ra khỏi nhà thì làm sao bây giờ?"

"Chị có thể tới nhà tụi em mà, hơn nữa Gia Hòa tỷ sẽ không đuổi chị đâu." Yến Tử nói.

"Có thể cân nhắc, nhưng chị ấy cho tới bây giờ không có đề cập qua việc này, chị chủ động nói có phải không ổn lắm không?" Kỷ Nhân hỏi.

Yến Tử: "Sao lại không ổn?"

Kỷ Nhân: "Cứ thấy giống như chị muốn tiết kiệm tiền thuê nhà nên mới về ở chung ấy."

"Vậy thì chị cứ tiếp tục tốn tiền thuê uổng phí đi."

Kỷ Nhân trở về suy nghĩ một hồi, ngày kế tiếp lúc nhìn thấy Lục Gia Hòa, trong bữa cơm ra vẻ vô tình nhắc đến chuyện thuê nhà: "Chủ nhà lại tăng giá thuê rồi."

"Tăng bao nhiêu?"

"Hai trăm."

"Em định thế nào?"

"Em không biết." Kỷ Nhân liếc nhìn cô vài lần, vội vàng vùi đầu ăn cơm. Thấy cô không nói gì, nàng lại ngẩng đầu hỏi: "Chị nghĩ sao?"

"Nhà em thuê thì em phải tự quyết định chứ." Lục Gia Hòa nói.

Kỷ Nhân nghĩ nghĩ một lát, lại hỏi: "Em nhớ năm ngoái có nhờ chị để ý căn hộ cho thuê ở khu chị, chị xem có còn không?"

"Còn đó."

"Có phải tầng ba không?"

"Đúng vậy."

"Em có thể xem nhà không?"

"Được chứ." Lục Gia Hòa chỉ chỉ về phía phòng khách, "Em cứ xem đi."

Kỷ Nhân khẽ giật mình, chợt trong bụng nở hoa: "Chị nói thật?"

"Em có muốn xem không?"

"Xem! Em xem ngay!" Kỷ Nhân vội vàng lùa cơm thật nhanh, ăn xong, làm bộ đứng lên quan sát: "Ghế sofa này mềm quá, chỉ có điều hơi hẹp, không thể nằm hai người được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!