Chương 77: Phiên ngoại 2. Về nhà (Phần 2)

Bên ngoài náo nhiệt rộn ràng, tiếng pháo đùng đùng vang dội, đánh thức những giấc mơ êm đềm.

Lục Gia Hòa mở mắt ra, bên cạnh đã không còn người. Ngoài cửa vọng vào tiếng Kỷ Nhân và Yến Tử trò chuyện rôm rả.

Cô bước ra mở cửa, thấy Kỷ Nhân và Yến Tử đều mặc áo hoa cồng kềnh, sửng sốt một chút rồi bật cười: "Hai người mặc phô trương thế này là sao vậy?"

"Mặc cái này ấm lắm mà lại chịu bẩn tốt." Kỷ Nhân lại mở tủ quần áo lấy ra một chiếc áo hoa khác, "Cái này dành cho chị nè, chiếc áo lông trắng kia của chị không chịu bẩn nổi đâu, đừng lãng phí quần áo đẹp."

"Chị không mặc đâu." Lục Gia Hòa vẫn còn muốn giữ chút hình tượng thần tượng, nhìn hai người thế này đã không nhịn được cười rồi.

Ba người đi sang nhà Đổng gia ăn điểm tâm, Lục Gia Hòa lại thấy mấy cái áo hoa cồng kềnh cực lớn, cực chói khác, càng nhìn càng thấy vui, liền hỏi: "Có phải là mỗi người đều có một cái không?"

"Cũng không hẳn đâu." Kỷ Nhân nói, "Ít nhất mỗi người thủ vài ba cái."

Lục Gia Hòa bật cười thành tiếng.

"Áo này tiện lợi mà còn ấm áp, chị mặc thử là biết ngay. Chị có muốn thử không?"

"Không được không được." Lục Gia Hòa nhìn nàng hiện giờ, hai tay cứ như vậy giấu gọn trong tay áo, dáng vẻ khác hoàn toàn ngày thường, căn bản không dời ánh mắt sang chỗ khác được, vừa nhìn vừa cười, vừa cười vừa nhìn.

Kỷ Nhân: "......"

"Này mấy đứa, mau mau tới ăn sủi cảo đi." Mẹ Đổng Tường gọi.

Sủi cảo da mỏng nhân đầy, Lục Gia Hòa ăn bảy tám cái là bắt đầu no, nhưng Đổng gia nhiệt tình quá mức, chén của người nào người nấy đều múc đầy ắp.

Cô kéo Kỷ Nhân sang một bên, lén lút chuyển sủi cảo còn lại vào chén của Kỷ Nhân: "Em ăn được bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, đừng cố quá."

"Em biết rồi."

Kết quả Kỷ Nhân ăn hết sạch, còn uống thêm mấy ngụm nước dùng.

Lục Gia Hòa ngạc nhiên nhìn chén của nàng: "Em ăn khỏe dữ vậy?"

"Trời lạnh, em ăn nhiều hơn bình thường một chút." Kỷ Nhân nói rồi quay sang dặn Đổng Tường lên trấn mua ít bánh mì, toàn là món Lục Gia Hòa thích.

"Mua mấy thứ này làm gì?" Lục Gia Hòa hỏi.

"Chị ăn ít vậy, lát nữa chắc chắn đói. Với lại nếu không quen khẩu vị thì có đồ để gặm đỡ." Kỷ Nhân nhỏ giọng nói.

Lục Gia Hòa cong môi cười.

Lúc này, hàng xóm lần lượt kéo đến.

"Nghe nói nha đầu Kỷ Nhân về rồi hả?"

"Người đâu rồi?"

"Kỷ Nhân, con còn nhớ bác là ai không?"

Kỷ Nhân cười nói: "Không rõ lắm, hồi nhỏ các bác cũng đâu có bế con đâu."

Các bác hàng xóm đều cười rộ lên, vây quanh đánh giá nàng, rồi ai nấy đều cảm khái —— Thật sự con gái qua tuổi mười tám đúng là khác hẳn!

"Ngoài đường mà gặp, tôi chắc chắn nhận không ra."

"Mấy năm này kiếm được không ít tiền hả?"

"Đúng vậy đó, kiếm được bao nhiêu tiền là đem đi chỉnh nhan sắc hết rồi." Kỷ Nhân nghiêm trang nói hươu nói vượn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!