Chương 6: Vậy tôi cũng cưới một cái bác sĩ Lục?

Điện thoại đột nhiên reo, Lục Gia Hòa còn tưởng Lý Thần Dao gọi đến giục đi xem mặt, ai ngờ vừa nhấc máy đã là giọng bên khoa cấp cứu dồn dập.

"Sân trượt tuyết xảy ra va chạm hàng loạt, vài người bị thương rất nghiêm trọng! Bác sĩ Lục, cô có thể đến ngay không?"

"Lập tức đến." Lục Gia Hòa cúp máy, vội vã chạy thẳng đến phòng phẫu thuật.

Kỷ Nhân cũng nghe thấy, nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng nhàn nhạt phản chiếu trên tấm kính. Trong lòng không khỏi cảm khái: làm bác sĩ đúng là khổ, ngay cả dịp nghỉ lễ cũng không được nghỉ cho ra hồn.

"Bạn gì đó ơi, cô thật ngầu đấy." Người bệnh giường bên bỗng lên tiếng.

"Hả?" Kỷ Nhân mơ màng nhìn qua.

"Chưa nằm viện được mấy ngày mà đã trốn ra ngoài hai lần, lần nào cũng bị bác sĩ bế cổ về. Thật sự bái phục." Bạn cùng phòng bệnh cười ha hả.

Kỷ Nhân chỉ biết gãi đầu cười trừ, sau đó ngoan ngoãn nằm lại giường, nghĩ thôi tốt nhất là chờ tình trạng sức khỏe ổn định rồi hãy tính.

Kỳ nghỉ Nguyên Đán, mấy nhân viên đang nghỉ phép thay nhau đến thăm, ngay cả giám đốc cũng ghé qua, hai người còn tranh thủ mở luôn một cuộc họp mini.

Tiệm bida thì bận tối mặt, Đổng Tường không có thời gian đến đây, chỉ có Yến Tử rảnh được chút liền tranh thủ thời gian chạy vào phòng bệnh ngồi đan áo len. "Giơ tay lên nào."

Kỷ Nhân nghe lời dang hai tay ra, Yến Tử cầm chiếc áo len đã đan được một phần đặt lên người nàng để ước chừng, so qua so lại, xác nhận kích cỡ vừa vặn mới thu lại.

Bác gái bệnh nhân giường đối diện không nhịn được cười, nói: "Giờ còn cô gái trẻ nào biết đan áo len nữa đâu, cô bé làm sao mà biết cái này?"

"Trước kia mẹ con mê đan len lắm, con rảnh thì học theo một chút." Yến Tử vừa cười vừa trả lời.

"Thế hai đứa là chị em ruột sao?" Bác gái lại hỏi.

Yến Tử quay đầu liếc nhìn Kỷ Nhân một cái, Kỷ Nhân đang ăn nho, phun hạt nho ra, nói: "Đúng rồi, bác không thấy hai đứa giống nhau sao?"

"Ơ, tôi thấy chẳng giống mấy, còn tưởng là chị em họ cơ." Bác gái cười nói.

"À, tụi con một đứa giống ba, một đứa giống mẹ." Yến Tử cười nói.

"Ra là vậy. Mấy hôm trước cái cậu con trai tới thăm là bạn trai con phải không?"

"Đúng ạ."

"Thế sao chưa thấy bạn trai của chị con tới?"

"Chị ấy lấy đâu ra bạn trai."

"Ai da, cô gái xinh đẹp như vậy mà chưa có, tôi còn tưởng đã có bạn trai từ lâu rồi chứ."

Yến Tử vui sướng khi người gặp họa, quay sang nhìn Kỷ Nhân, ánh mắt đầy ý trêu chọc: "Nghe thấy chưa? Chị định lúc nào mới yêu đương đây?"

"Chờ khi nào tự do tài chính đã." Kỷ Nhân vừa ăn nho vừa trả lời, lần này không thèm nhả vỏ luôn.

"Khi nào mới được gọi là tự do tài chính hả?"

"Đợi đến khi khắp cả nước đều có siêu thị Duyên Hoa, lúc đó coi như tự do." Chỉ nghĩ thôi cũng đã thấy đẹp rồi.

Yến Tử bất đắc dĩ thở dài: "Nếu lão mẹ còn sống, nói không chừng đã thúc giục chị kết hôn rồi."

"Bà ấy sẽ không đâu."

"Chị biết sao bà ấy sẽ không?"

"Bà ấy nhất định sẽ không." Kỷ Nhân lẩm bẩm nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!