Chương 50: Nàng nghe thấy tiếng thở càng lúc càng dồn dập hơn.

Đương nhiên, Kỷ Nhân cũng đâu biết vị bác sĩ chủ trị của đại ca đó là ai, chỉ có thể gửi lời tố cáo này cho Lục Gia Hòa nghe.

"Anh ta với vợ đang cơm không lành canh chẳng ngọt, mỗi ngày lén lút trốn cầu thang thoát hiểm hút thuốc cho đỡ sầu. Chị nếu biết là bác sĩ nào phụ trách anh ta, giúp tôi nhắn lại một tiếng."

"Ừm." Lục Gia Hòa vừa bước vào thang máy, quyết dò hỏi tới cùng: "Rồi anh ta nói cái gì mà phiền não của em là sao?"

"......" Kỷ Nhân vận hết công lực xoay não, vẻ mặt bình thản đáp: "Không phải tôi phiền não gì đâu, là tôi vô tình nhắc đến cốt truyện một bộ phim truyền hình, nam nữ chính là bạn thân nhiều năm, tình cảm quá tốt, đến mức không phân biệt được đâu là tình bạn đâu là tình yêu, nên tôi hỏi ý kiến anh ta thấy sao thôi."

Khóe môi Lục Gia Hòa giật giật: "Em cũng thật là... tuyệt vọng tới mức hỏi cả chuyện tình cảm với một người chồng nghiện thuốc đang bất hòa với vợ?"

"Ồ... nói mới nhớ, đúng là ngu thật. Nhưng quanh tôi cũng có ai là chuyên gia tình cảm."

"Nếu chuyên gia tình cảm có tác dụng thì trên đời này đâu còn nhiều si nam oán nữ như vậy. Chuyện tình cảm cuối cùng vẫn phải tự mình suy nghĩ cho thấu đáo." Lục Gia Hòa nói.

Kỷ Nhân gật đầu tỏ ý đồng tình, những người khác trong thang máy cũng không hẹn mà cùng phát ra tiếng tán đồng.

Nàng quay đầu nhìn mấy người đang lén hóng chuyện ấy một lượt: "......"

Cửa thang máy mở ra, lại có người bước vào thang máy, không gian vốn đã chật hẹp càng trở nên chật chội hơn. Lục Gia Hòa nghiêng người, che chắn cho cánh tay bị thương của nàng, không để người khác va chạm vào.

Kỷ Nhân cúi mắt nhìn, thầm cảm kích người âm thầm bảo vệ vết thương ở cánh tay mình. Nói không xúc động là nói dối.

Nàng lang thang cả đời, lảo đảo một mình trong xã hội, ngoài mấy năm được Trần Duyên Hoa che chở ra, chẳng còn có được cảm giác được bảo vệ như thế này nữa.

Bác sĩ Lục chính là ánh sáng cứu rỗi trong không gian chật chội này, là tia sáng duy nhất trong hành trình cô độc của nàng.

Với một người như thế, nàng làm sao dám mơ tưởng chuyện sẽ cùng cô...... lên giường?

Tối qua nghe đại ca tổng kết mấy câu triết lý tình cảm, tâm trí rối loạn của Kỷ Nhân liền rơi xuống đáy vực —— nàng chắc là mắc phải chứng có d*c v*ng chiếm hữu với bạn thân thôi.

Nàng cho đến giờ vẫn chưa từng nghĩ sẽ làm chuyện gì vượt giới hạn với Lục Gia Hòa, chỉ cần tưởng tượng thôi cũng thấy quá mức mạo phạm rồi.

Lục Gia Hòa tốt như vậy, sao lại để một kẻ thô lỗ như nàng có thể tùy tiện vấy bẩn được chứ.

Nàng so với ai khác đều mong Lục Gia Hòa hạnh phúc.

"Đi thôi." Lục Gia Hòa che chở nàng bước ra khỏi thang máy, bước về phía xe của mình.

"Không ăn gần đây sao?"

"Quanh đây cũng chẳng có gì ngon, cách hai cây số có một nhà hàng Quảng Đông, hương vị khá ổn."

"Cũng được."

"Cẩn thận một chút." Lục Gia Hòa mở cửa ghế phụ.

Kỷ Nhân cúi đầu chui vào xe, cửa xe vừa đóng lại, ánh mắt nàng đã lén liếc quanh người Lục Gia Hòa một vòng, đợi đối phương lên xe xong mới nhịn không được cười khúc khích: "Thật sự được trải nghiệm một phen cảm giác nữ chính phim thần tượng đó nha."

"Cảm giác thế nào?"

"Sướng phát điên chớ sao! Khó trách phim truyền hình toàn thích quay mấy cảnh này. Ai mà chẳng mê cơ chứ?" Kỷ Nhân thoải mái dựa vào ghế sau, "Hôm nay cũng không phải tôi trốn viện đâu nha."

"Vậy tối nay em phải ngoan ngoãn cẩn thận một chút, không thì trách nhiệm của tôi lớn lắm đấy." Lục Gia Hòa trêu ghẹo.

"Không thành vấn đề."

Hai người bước vào nhà hàng, Kỷ Nhân ngày thường hiếm khi ăn món Quảng Đông, nên hoàn toàn để cô làm chủ gọi món.

Chờ canh được bưng lên, Kỷ Nhân mới nhớ ra một chuyện: "Liễu Gia lão sư bảo chị mang canh cho tôi, thật sự là ngoài dự đoán đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!