Chương 44: Chị có thích tôi không?

Kỷ Nhân xoa xoa hai má bị véo đến đau, ánh mắt ủy khuất: "Không gặp một tuần, vừa thấy mặt đã véo tôi......"

"Không trách tôi được, là em khiêu khích tôi trước." Lục Gia Hòa cười tủm tỉm.

"Chị xem nè, mặt tôi đều bị véo sưng lên rồi." Kỷ Nhân rầu rĩ than thở.

"Không thể nào, để tôi xem xem?" Lục Gia Hòa vươn tay sờ sờ trên mặt nàng, nghiêm túc "chẩn đoán": "Không sưng đâu, là da mặt em vốn dĩ dày lắm."

"...... Hừ."

"Chị, lấy cái này đắp một chút đi." Đổng Tường cầm một lon Coca lạnh đến, đặt trên bàn trước mặt hai người.

Hai người ngồi trong phòng nghỉ, Kỷ Nhân sờ lon Coca mát lạnh, nói: "Lấy thêm cho bác sĩ Lục một lon ở nhiệt độ thường đi."

"Tôi không cần nhiệt độ thường." Lục Gia Hòa nói.

"Không phải chị không uống đồ lạnh sao?"

"Tôi cũng không uống Coca, cho tôi ly nước sôi để nguội là được rồi, cảm ơn em." Lục Gia Hòa mỉm cười nói.

Đổng Tường xoay người đi rót nước cho "vị dũng sĩ không uống lạnh" kia.

Hai người ngồi nghỉ một lúc, rồi lại kéo nhau ra đánh bida.

Giờ này là buổi chiều, người không đông lắm.

Kỷ Nhân như mọi lần, tay cầm tay dạy Lục Gia Hòa cách đánh, sớm đã quen mùi hương nhè nhẹ trên người cô.

Mái tóc đen nhánh của Lục Gia Hòa buông dài sau lưng, rũ xuống vai như bức tranh thủy mặc vẽ núi non. Cô cúi đầu, vài lọn tóc khẽ rơi bên má, càng thêm đẹp đến chói mắt.

Không ít khách nam đánh bóng gần đó, thi thoảng lại lén liếc sang bên này.

Kỷ Nhân không nhịn được nhỏ giọng cáo trạng: "Cái tên mặc áo vàng kia lại đang nhìn lén chị kìa."

"Có mỹ nữ nhìn lén tôi sao?" Lục Gia Hòa ung dung hỏi, tỏ vẻ như không có gì.

Kỷ Nhân: "...... Sao nhìn chị cứ như đang mong chờ vậy?"

"Làm sao không mong chờ được, mỹ nữ đó, nhìn lén tôi đó."

"......"

Kỷ Nhân bĩu môi: "Trước giờ sao tôi không phát hiện ra chị là một lão dại gái thế này."

"Trước kia em đâu biết tôi thích phụ nữ." Lục Gia Hòa khom lưng, tùy tiện đẩy cây gậy đánh bóng, rồi đứng thẳng dậy cười nói, "Hơn nữa, tôi cũng không phải ni cô, có d*c v*ng h*m m**n là chuyện bình thường mà."

Kỷ Nhân nhớ đến hôm trước hai người còn bàn chuyện "hôn môi", bác sĩ Lục này còn từng nói sẵn sàng vì một đối tượng xem mắt lùn hơn nửa cái đầu mà khom lưng mỏi cổ!

Mười phần "đại dại gái"!

Kỷ Nhân hừ một tiếng, tâm trạng mất tập trung, dạy học qua loa, đến nỗi Lục Gia Hòa cũng nhìn ra: "Kỷ lão sư, hôm nay em không có tinh thần nha."

"Tôi cũng không phải ni cô, cũng biết mệt chứ bộ." Kỷ Nhân bắt chước ngữ điệu của cô mà nói.

Lục Gia Hòa cúi đầu cười khẽ, rồi ngẩng lên, giọng điệu nhàn nhạt: "Vậy em nghỉ chút đi, tôi đánh nốt cái này xong rồi về."

Kỷ Nhân nghĩ nghĩ, đè lại cổ tay của cô: "Mới đánh một ván thôi, đến đây một chuyến mà chơi ít như vậy."

Lục Gia Hòa ngoan ngoãn khom lưng, nhờ sự trợ lực của nàng mà đánh xong một cú, ánh mắt thoáng nhìn thấy thật sự có người đang nhìn lén, chỉ là không biết rốt cuộc đang nhìn lén ai trong số hai người, có lẽ, là đang nhìn lén cả hai cũng không chừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!