Kỷ Nhân trong đời tổng cộng mới đi xem phim rạp có hai lần. Một lần là cùng Yến Tử với Đổng Tường đi xem, nhưng xem được nửa chừng đã chuồn ra ngoài.
Lần thứ hai chính là bị phú bà kia lôi đi xem với lý do "tạo cảm hứng kinh doanh", nhàm chán đến mức ngủ luôn tại chỗ.
Nói thật, phim ảnh thật sự không phải sở thích của nàng. Bỏ tiền ra ngồi lì hai tiếng trong phòng tối, với nàng khoảng thời gian này, chẳng bằng đi đánh bida hoặc là kiểm tra kho hàng.
Chỉ là... lần này người rủ đi xem lại là Lục Gia Hòa.
Hai người đã mấy ngày không gặp, Kỷ Nhân ôm tâm thái "liều mình bồi quân tử" mà đến xem phim.
Vừa bước vào rạp chiếu phim đã bị mùi bắp rang bơ hấp dẫn tới mức tâm hồn run rẩy. Thứ này bình thường nàng đi siêu thị cũng chẳng thèm liếc, vậy mà hôm nay vừa ngửi thấy đã thèm không chịu nổi, một hơi mua liền hai thùng lớn, còn kèm thêm hai ly Coca.
"Nhiều thế này có ăn hết không?" Lục Gia Hòa bị nàng nhét cho một thùng lớn, hai tay bị chiếm dụng toàn phần.
"Ăn không hết thì đóng gói mang về." Kỷ Nhân vui vẻ lắc mông đi theo cô kiểm vé vào trong, "Phim này nói về gì vậy?"
"Phim tình cảm."
Xem được nửa phim, Kỷ Nhân không nhịn được mỉa mai vài câu: "Cái phim dở hơi này quay về cái gì thế này? Tôi xem muốn nổ cái đầu rồi."
Đây là một bộ phim văn nghệ, có rất nhiều cảnh hồi ức, nội dung cốt truyện thì mờ mịt mông lung, không đầu không cuối. Không chỉ Kỷ Nhân, mà rất nhiều người xem khác cũng mệt mỏi.
"Mệt thì ngủ đi." Lục Gia Hòa nói.
"Thế tôi ngủ nha." Kỷ Nhân ôm nửa thùng bắp rang, lập tức gục xuống ngủ ngon lành.
Đến khi tỉnh lại, phát hiện mình đang tựa lên vai Lục Gia Hòa, phim vẫn chưa kết thúc, đúng lúc trên màn hình chiếu tới cảnh nam nữ chính hôn nhau.
Nàng bĩu môi, vừa ngồi thẳng dậy, Lục Gia Hòa cũng đột nhiên gật gù một cái, hóa ra cũng vừa bừng tỉnh dậy.
"Thì ra chị cũng mệt mỏi à?" Kỷ Nhân cười khúc khích.
"Ừ, đúng vậy đó."
Thật ra ban đầu Lục Gia Hòa không định ngủ, chỉ là Kỷ Nhân dựa vào vai cô ngủ say sưa trông thật thoải mái, cô thuận tiện cũng gối đầu lên đối phương, nhìn nhìn một lúc rồi cũng ngủ thiếp đi như vậy.
Phim kết thúc, hai người theo đám đông thưa thớt đi ra ngoài, Kỷ Nhân duỗi người: "Giấc ngủ này thật thoải mái."
Nàng quay lại thấy Lục Gia Hòa đang xoa xoa vai mình, bèn hỏi: "Bị bè đau sao?"
"Có hơi nhức chút."
"Để tôi bóp cho." Kỷ Nhân đưa tay xoa vài cái cho cô, "Đỡ hơn chưa?"
"Ừm."
"Sao chị lại nghĩ đến xem bộ phim này?"
"Nữ chính đẹp."
"......" Kỷ Nhân có chút cạn lời: "Thì ra chị không xem vì cốt truyện, mà vì nhan sắc à?"
"Bắt đầu từ nhan sắc có sao đâu, rất bình thường." Lục Gia Hòa cười nói.
"...... Tôi còn tưởng chị có phẩm vị khác biệt cơ." Kỷ Nhân lắc đầu, ngẫm nghĩ rồi nói tiếp, "Tôi thấy nữ chính bình thường thôi."
"Ánh mắt em cao thế, vậy em thấy ai đẹp?"
"Là chị đó, chị khá xinh đẹp. Sao trước kia chị không nghĩ làm diễn viên đi? Diễn cảnh khóc chắc đỉnh lắm......"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!