Chương 42: Tôi phải thưởng cho em mới được.

Kỷ Nhân ngồi không yên trong phòng khách, rồi lại điên cuồng tìm việc để làm, cuối cùng bắt đầu tổng vệ sinh toàn diện.

Lục Gia Hòa tắm xong đi ra, vừa vặn thấy nàng đang kéo dọn trong phòng ngủ.

Kéo qua kéo lại một hồi, Kỷ Nhân đổ mồ hôi, theo bản năng đưa tay kéo tay áo lên vai.

"Sắp xong rồi." Kỷ Nhân vừa kéo vừa đi về phía cửa, chuẩn bị ra ngoài thì đột nhiên bị Lục Gia Hòa nắm lấy cánh tay.

"Em từ từ đã."

"Hử? Sao vậy?" Kỷ Nhân quay đầu, nghi hoặc nhìn cô.

"Cái này là gì?" Lục Gia Hòa chỉ vào cánh tay nàng hỏi.

Kỷ Nhân cúi đầu nhìn theo, thấy chỗ đó có một hình xăm màu đen: "À...... xăm mình đó."

Quen biết lâu như vậy, trước đây trời lạnh mặc nhiều áo, nếu không phải vừa rồi nàng nóng quá kéo tay áo lên, Lục Gia Hòa hoàn toàn không phát hiện nàng có hình xăm.

"Xăm khi nào vậy?"

Kỷ Nhân ngẫm nghĩ: "Chắc hồi mười sáu tuổi."

"Sớm vậy đã xăm rồi?"

"Ừm."

"Sao lại nghĩ đến chuyện xăm mình?"

"...... Làm màu." Kỷ Nhân nhỏ giọng, mặt hơi nóng lên.

"......"

Thấy cô không nói gì, Kỷ Nhân càng ngượng, nhìn vào mắt cô, lí nhí tiếp: "Lúc đó tôi làm ở tiệm bida, trong tiệm toàn mấy 'đại ca', ai nấy trên tay đều có hình xăm, trông hung dữ lắm, chẳng ai dám dây vào. Tôi liền nghĩ, nếu mình cũng xăm thì chắc trông cũng hung, không ai dám bắt nạt."

Lục Gia Hòa đưa tay khẽ chạm vào hình xăm, cong môi nói: "Ừm, em muốn trông hung dữ, cho nên xăm một con mèo thật to??"

"......"

Kỷ Nhân xấu hổ đến mức muốn chui xuống đất, cào cào đầu: "Ban đầu tôi tính xăm con hổ cơ! Trái Thanh Long, phải Bạch Hổ, toàn thân rực rỡ oai phong! Ai ngờ đau quá chịu không nổi, mới nửa cái đầu hổ đã bỏ, đành đổi qua con mèo......"

Lục Gia Hòa nhịn không nổi, cười phá lên: "Em không phải không sợ đánh nhau sao? Vậy mà lại sợ kim xăm?"

"Có thể vì thuật nghiệp khác nhau nên mức độ đau cũng khác." Kỷ Nhân xấu hổ mà kéo tay áo xuống, yếu ớt hỏi: "Chị thấy...... hình xăm của tôi thế nào?"

"Đáng yêu." Lục Gia Hòa cười tủm tỉm, dùng hai ngón tay lại kéo tay áo nàng lên, nhìn chằm chằm con mèo đen kia mà cười khúc khích.

"?" Kỷ Nhân ngẩn người, "Chị không cảm thấy nó... không đứng đắn sao?"

"Sao có thể?"

"Tôi xăm xong về nhà chưa được mấy ngày, cả xóm đều nói tôi ra ngoài học hư, còn lấy tôi làm gương mặt phản diện điển hình để dạy con cái 'phải học hành chăm chỉ'." Kỷ Nhân nói.

"Thành kiến là lỗi của họ, không phải của em." Lục Gia Hòa khẽ vuốt qua con mèo nói.

Kỷ Nhân thần sắc hơi giật mình, sau một lúc lâu mới chậm rãi dịu xuống, trong mắt tràn lên ánh sáng nhu hòa.

"Trên đời này, giá như mọi người đều giống chị thì tốt biết mấy."

Năm đó, mười mấy tuổi đầu, nàng còn chẳng hiểu rõ "thành kiến" là gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!