Kỷ Nhân "khì khì" cười hai tiếng, vừa xoay người định đi vào phòng tắm, đã nghe thấy phía sau vang lên giọng nói của người kia: "Cái que kẹo hồ lô này ở đâu ra thế?"
"Người khác cho." Kỷ Nhân nói.
"Ai cho?"
"Lý... Chị không quen, là người tốt." Kỷ Nhân nói không đầu không đuôi.
"Ồ?" Lục Gia Hòa cầm que kẹo hồ lô lên, cười nói: "Vậy em có ăn không? Không ăn thì cho tôi ăn đi."
"Không được." Kỷ Nhân vòng vèo trở lại, nhanh tay giật lại cây kẹo, rồi chui thẳng vào phòng tắm, "Chị muốn ăn thì chờ chút, tôi tắm xong đi mua cho chị ăn."
Lục Gia Hòa nhìn cánh cửa phòng tắm "rầm" một tiếng khép lại, khóe môi khẽ nhếch lên, lôi điện thoại ra mở lại khung chat với Lý Thần Dao.
Tin nhắn cuối cùng vẫn dừng lại ở hơn mười phút trước.
[Lý Thần Dao]: Cô ấy phản ứng thế nào?
[Lục Gia Hòa]: Cây kẹo hồ lô đó, là ai mua cho cô ấy?
[Lý Thần Dao]: Đồng nghiệp tôi, mua nhiều ăn không hết, tiện tay cho cô ấy một cây.
[Lục Gia Hòa]: Tôi xin cô ấy, cô ấy không cho.
[Lý Thần Dao]: Quá keo kiệt đi! Một cây kẹo mà cũng tiếc cho cậu, cậu còn định theo đuổi cô ấy làm gì?!
[Lục Gia Hòa]: Cô ấy chắc là không muốn tôi ăn đồ của người khác cho, đặc biệt là... "đối tượng xem mắt" của tôi [đầu chó].
[Lý Thần Dao]: ???
[Lý Thần Dao]: ......
[Lý Thần Dao]: Đồ yêu đương mù quáng! Cô đi ra đi, tôi không biết cô!
***
Nửa tiếng trước.
Lục Gia Hòa vừa về đến nhà, Lý Thần Dao đã lù lù xuất hiện trước cửa.
Không có việc gì không đăng tam bảo điện, Lục Gia Hòa vừa thấy cô ấy liền đoán ra chuyện, vừa mở cửa đã cảnh giác: "Có việc thì khải tấu, không việc thì bãi triều."
"Hồi bệ hạ, hôm nay thần thiếp gặp Kỷ Nhân trong siêu thị, cô ấy thật sự đi làm ở đó đó." Lý Thần Dao nói.
Lục Gia Hòa buồn cười nói: "Cậu tưởng tôi bịa ra lừa cậu sao?"
"Hai người các cậu rốt cuộc tiến triển tới bước nào rồi?" Lý Thần Dao tò mò hỏi.
"Được rồi, ít bát quái đi, khi nào có tiến triển to lớn thì tôi tự nhiên sẽ nói với cậu." Lục Gia Hòa đáp.
Lý Thần Dao muốn nói gì đó, sau một lúc lâu mới nói: "Hôm nay tôi đi cùng đồng nghiệp. Tôi... có nói với Kỷ Nhân, cô ấy chính là đối tượng xem mắt của cậu."
"Đối tượng xem mắt?" Lục Gia Hòa mờ mịt.
"Chính là đồng nghiệp tôi từng giới thiệu cho cậu đó. Bữa hẹn hôm đó sắp xếp hết rồi, ai dè cậu lại bỏ chạy theo Kỷ Nhân về bệnh viện, rõ ràng buổi xem mắt kia là bị Kỷ Nhân làm hỏng bét." Lý Thần Dao nói.
Lục Gia Hòa nhớ có chuyện như vậy, nhịn không được bật cười: "Vận mệnh thật là......"
Lý Thần Dao xoa xoa tay, giả vờ tự nhiên nói: "Tôi... không nhịn được, nên đã nói với Kỷ Nhân vài câu về đồng nghiệp kia."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!