Chương 33: Kỷ lão sư muốn dạy thế nào cũng được.

Kỷ Nhân vì ra mặt giúp nhân viên mà được cả đám nhân viên sùng bái tung hô.

Nhưng mà, lại chỉ có một mình bác sĩ Lục, nói sẽ lo lắng cho nàng.

Kỷ Nhân thật sự không biết phải hình dung cảm giác lúc này của mình thế nào. Nàng nghĩ đến lúc an ủi Lý Phương, cô bé kia vừa cảm động vừa khóc sướt mướt, còn mình thì đứng cười khì khì người ta, nói chẳng có gì đáng cảm động.

Bây giờ thì hay rồi, nàng gần như sắp ch** n**c mắt cảm động.

Boomerang suýt trúng ngay chính mình.

Không khí quanh người toàn mùi thảo dược, vậy mà Kỷ Nhân chẳng ngửi thấy gì ngoài hương thơm trên người bác sĩ Lục. Nàng vội nói: "Bác sĩ Lục, cô mau đi rửa tay đi."

"Ừm." Lục Gia Hòa rửa xong tay, thì cơm hộp cũng vừa được giao đến.

Cô đi sang một bên, lấy điện thoại gọi cho lão mẹ: "Mẹ, tối nay con không về ăn cơm đâu."

"Lại đi ăn cơm với bạn à?" Liễu Gia hỏi.

"Dạ."

"Mẹ nói con cái này, con đừng cứ mỗi ngày đều về nhà ăn cơm nữa, khỏi phải làm mẹ cứ để đồ ăn nguội rồi hâm, hâm rồi lại nguội, dứt khoát cứ ở ngoài ăn cơm với bạn đi." Liễu Gia nói.

Lục Gia Hòa quay đầu liếc sang Kỷ Nhân đang ngồi cách mình nửa mét: "Con biết rồi."

"Có cơ hội thì cũng có thể đưa bạn của con về nhà ăn cơm." Liễu Gia nói.

Lục Gia Hòa vừa nghe liền hiểu được ý ngoài lời của mẹ, khẽ cười nói: "Còn chưa đến mức đó đâu."

"Thì con chủ động chút đi, đừng có chờ người ta tán con mãi, cơ hội tới thì phải ra tay!" Liễu Gia nói.

"Biết rồi biết rồi, tổ chức cứ yên tâm."

"Đổi mùa rồi, cẩn thận cảm lạnh."

"Biết mà, hai người cũng phải chú ý sức khỏe. Không nói nữa, con ăn cơm đây. Yêu mẹ."

Kỷ Nhân dọn đũa xong, thấy cô vừa tắt máy, liền hỏi: "Là gọi cho Liễu Gia lão sư hả?"

"Đúng vậy."

Từ khi đọc tạp chí phỏng vấn, Kỷ Nhân cứ quen gọi là "Liễu Gia lão sư", "Liễu Gia" là theo trên tạp chí, vừa để tỏ tôn kính còn thêm chữ "lão sư", cũng không biết có đúng cách xưng hô hay không.

"Lúc nào nghe cô gọi điện thoại với mẹ, cảm giác tình cảm thật tốt." Kỷ Nhân cảm khái nói.

"Không có cách nào, con gái bảo bối của mẹ mà, có phải đáng ghét lắm không?" Lục Gia Hòa cười ngồi xuống.

"Sao có thể, tôi còn hâm mộ không kịp ấy." Kỷ Nhân nhìn cô, ánh mắt đầy ngưỡng mộ. "Cô không biết tôi ao ước có được mối quan hệ như vậy tới mức nào đâu."

"Cô với mẹ Yến Tử quan hệ cũng không tồi mà?"

"Cũng không tệ, nhưng tính cách của tôi sẽ không biểu đạt ra ngoài."

Với nhiều người, thể hiện tình cảm với người lớn là một việc cảm thấy ngại ngùng. Huống chi, hoàn cảnh gia đình Kỷ Nhân lại đặc biệt, người có cùng huyết thống với nàng, thứ nàng cảm nhận được từ họ xưa nay chỉ có hận, nói gì đến yêu thương.

Khi nàng mười tuổi, Yến Tử và Trần Duyên Hoa trở thành người thân mới của nàng.

Lúc ấy, Yến Tử cực kỳ chán ghét nàng, cảm thấy nàng cướp mất một nửa tình thương của mẹ.

Kỷ Nhân cũng không ưa gì hai người họ. Đặc biệt là trước khi kết hôn, với Trần Duyên Hoa, nàng chưa từng cho một sắc mặt dễ nhìn. Hai mẹ con vừa bước vào cửa, nàng liền đóng sầm cửa đuổi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!