Chương 23: Hai người ở bên nhau từ khi nào?

Đến cuối cùng, Kỷ Nhân vẫn không nói cho Lục Gia Hòa biết chính mình là lão bản của siêu thị Duyên Hoa.

Nàng có chút... tham lam.

Trước kia, lúc còn phải bôn ba kiếm ăn khắp nơi, những người ở vị trí cao chẳng ai thật lòng nhìn nàng, còn "bạn bè" thì đều là cùng hội cùng thuyền, ôm nhau sưởi ấm qua ngày. Sau này, khi nàng mở được cửa hàng, bên cạnh dần dần xuất hiện không ít người tôn trọng, tâng bốc, thậm chí nịnh hót nàng.

Thế mà bây giờ, cuối cùng cũng có một người, biết nàng học vấn chẳng cao, lại còn tưởng nàng chỉ là nhân viên siêu thị. Dù giữa hai người có một khoảng cách rõ ràng về học thức và địa vị, người ấy vẫn luôn đối xử với nàng bằng thái độ bình đẳng, tôn trọng và thiện cảm như vậy. Chính điều đó khiến Kỷ Nhân thụ sủng nhược kinh rất nhiều, nàng lại nhịn không được mà tham luyến may mắn này, thực sự... không nỡ buông tay.

Nàng không biết sau khi biết sự thật, thái độ của bác sĩ Lục với mình có thay đổi hay không, nàng cũng không mong bác sĩ Lục có bất kỳ thay đổi nào, vì tình hình hiện tại đối với nàng đã thực sự tốt lắm rồi.

Ngay trong khoảnh khắc Kỷ Nhân đang mải cảm động, bác sĩ Lục nhẹ nhàng đẩy nàng ra.

"Được rồi, bây giờ quen nhau cũng đâu có muộn." Lục Gia Hòa cười nói.

Kỷ Nhân cúi đầu, nhịn không được nhéo nhéo tai cô: "Có phải mới bị tôi ôm nóng quá rồi không, tai đỏ cả lên này."

Lục Gia Hòa lập tức ho khan một tiếng, lùi ra sau hai bước, ra vẻ điềm nhiên như không có chuyện gì: "Ừ, lần sau đừng ôm chặt thế, suýt chút nữa tôi nghẹt thở rồi."

"Xin lỗi xin lỗi, lần sau tôi sẽ chú ý."

Thật ra trọng điểm không phải là "lần sau" ...

"Muộn rồi, tôi muốn đi ngủ, cô cứ tự nhiên." Lục Gia Hòa nói.

"Tôi cùng cô ngủ luôn."

"Hả?!" Lục Gia Hòa trừng mắt nhìn nàng, trong đầu lập tức vang lên tiếng chuông cảnh báo, cô lại định nói gì mê sảng thế hả?!

"Cùng nhau đi ngủ." Kỷ Nhân nhìn đồng hồ, "Tôi cũng đi ngủ."

Lúc này Lục Gia Hòa mới hiểu, hóa ra "cùng ngủ" của đối phương là mỗi người về một phòng.

"Bác sĩ Lục ngủ ngon nhé." Kỷ Nhân nở nụ cười rạng rỡ bước về phía phòng mình.

"Ngủ ngon."

"À đúng rồi, bác sĩ Lục, sáng mai cô muốn ăn gì?" Kỷ Nhân dừng lại ở cửa hỏi.

Vì không biết sở thích của bác sĩ Lục, mấy ngày nay nàng đều đi mua hoành thánh, ăn mỗi ngày cũng dễ ngán.

"Bánh bao bánh quẩy đi." Lục Gia Hòa cũng không khách khí, cô nhận ra Kỷ Nhân thực sự thích dậy sớm.

"Okela."

Kỷ Nhân đại khái đã nắm được thời gian thức dậy của Lục Gia Hòa, sáng sớm dậy, tính giờ đi mua bữa sáng, về đến nhà thì thấy Lục Gia Hòa vừa thay đồ xong ra khỏi phòng, cười nói: "Mau tới ăn đi, bánh bao còn nóng hổi nè."

"Ừm, cảm ơn." Lục Gia Hòa đi đến bàn ăn ngồi xuống.

"Cô một ngày nói vô số cảm ơn, tai tôi nghe sắp chai luôn rồi, hôm nay cấm dùng từ cảm ơn." Kỷ Nhân nói.

Lục Gia Hòa cười: "Đây là phép lịch sự mà."

"Quá lịch sự thì thành xa lạ."

Lục Gia Hòa cắn một miếng bánh bao, suy nghĩ kỹ thì cũng có lý.

Kỷ Nhân cắm ống hút vào ly, đưa sữa đậu nành qua cho cô.

"Cảm——" Lục Gia Hòa dưới ánh mắt trừng lớn cảnh cáo của Kỷ Nhân, giọng nói chuyển nhanh, "Bánh bao thịt cua ngon không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!