Chương 22: Sao chúng ta lại không gặp nhau sớm hơn?

"Ngồi cho vững." Lục Gia Hòa dặn xong, lại quay đầu tạm biệt Trình Tĩnh Văn: "Chúng tôi đi trước, hẹn gặp lại."

Xe đã chạy ra ngoài được một lúc, Kỷ Nhân mới gặm gặm ngón tay, không chắc chắn lắm hỏi: "Bác sĩ Lục, cô ấy thật sự là bạn của cô sao?"

"Ừm, bạn cùng lớp hồi cao trung."

Kỷ Nhân trợn to mắt, vẻ mặt hoảng sợ, ngả người ra sau ghế: "Xong rồi xong rồi xong rồi......"

"Sao vậy?"

"Tôi vừa nãy vậy mà làm trò trước mặt cô, còn nói bạn cô bị thần kinh..." Kỷ Nhân thật cẩn thận nhìn vào đôi mắt của cô.

"Không phải cậu ấy trừng cô trước sao?" Lục Gia Hòa nhàn nhạt nói.

Kỷ Nhân quay đầu nhìn cô: "Cô không tức giận sao?"

"Tôi có gì mà phải tức giận, cô chửi mắng cũng không phải tôi mà."

Kỷ Nhân nhẹ nhõm thở ra: "Nhưng tôi thật không nghĩ tới việc hai người các cô lại quen biết nhau, cô ấy không có việc gì mà cứ trừng tôi làm gì? Làm tôi còn tưởng là phần tử báo thù gì đó."

Lục Gia Hòa bật cười: "Coi như cô nhìn nhầm đi."

"Được rồi." Kỷ Nhân an tĩnh một lát, rồi lại tò mò hỏi tiếp: "Vậy cô ấy có phải cũng học chung lớp với Lý Thần Dao không?"

"Không phải, Dao Dao và chúng tôi khác ban."

Kỷ Nhân gật gật đầu: "Chắc đều người là địa phương phải không?"

"Đúng vậy."

"Khó trách có nhiều bạn bè như vậy."

Kỷ Nhân vì phải đi làm sớm, lại chạy ngược chạy xuôi, đi qua nhiều thành phố, nên không có mấy người bạn thân thiết thật sự.

"Tối nay muốn ăn gì?" Lục Gia Hòa đổi đề tài.

"Tôi tính mua ít đồ, về nhà tự nấu."

Lục Gia Hòa ngạc nhiên: "Cô nấu sao?"

"Đúng vậy! Hôm nay nhắc chuyện hồi trước tôi từng làm trong quán ăn, tự nhiên lại muốn thi triển tay nghề một phen."

Về đến nhà, Lục Gia Hòa thấy trên sàn bày la liệt mấy túi nilon, mở ra xem thì thấy nào là rau củ, trái cây, cũng có hạt khô các loại.

"Những thứ này đều là cô mua sao?"

"Đúng rồi, để ăn Tết mà."

"Túi đã khử trùng chưa?"

Kỷ Nhân giật nảy mình: "Tôi quên mất! Cái này cũng phải khử trùng sao?"

"Phải, lần sau nhớ chú ý đó." Lục Gia Hòa khử trùng xong, Kỷ Nhân bắt đầu lôi nguyên liệu ra, đi vào bếp chuẩn bị.

Đồ ăn vừa mới xuống chảo, điện thoại liền reo lên, nàng móc ra nhìn thấy là Yến Tử gọi, nên ấn loa ngoài để sang một bên.

"Chị, chị đang làm gì vậy, ồn ào muốn chết." Yến Tử nói.

"Đang xào rau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!