Chương 2: Khách hàng là khách hàng, bác sĩ Lục là bác sĩ Lục.

Từ khi hành nghề đến nay, Lục Gia Hòa chưa từng có tiền lệ nào "chưa khám xong đã được bệnh nhân tặng cờ thưởng".

Lúc cô vừa chuẩn bị tan làm, phòng khám bệnh đột nhiên có hai người bước vào.

Kỷ Nhân ngồi trên xe lăn, được Đổng Tường đẩy tới. Hai người vừa chụp phim xong, thấy cô đang khám cho bệnh nhân cuối cùng nên để lại lá cờ thưởng rồi đi luôn, cũng khá vội vã.

Trên đường về, Lục Gia Hòa mở tấm cờ thưởng ra xem, thấy dòng chữ to đùng trên đó, không khỏi ngẩn người một lúc rồi bật cười.

Tan làm về, cô xách cờ thưởng về nhà, treo ngay trong phòng mình.

Ba mẹ ngắm nghía một hồi, tò mò hỏi con gái sao lại có cờ thưởng này.

"Hôm trước đang đi trên đường, con gặp một bệnh nhân, con chỉ đưa cô ấy một đoạn đường thôi, có mấy km đâu, chắc cô ấy cảm động vì chuyện đó." Lục Gia Hòa nói.

"À à, y đức cao quý y đức cao quý, đáng lấy về treo nha." Lão mẹ cô trêu ghẹo.

Đang lúc ăn cơm, lão mẹ quay sang càm ràm chồng mình gần đây đầu óc để trên núi: "Bảo ông mua sữa tắm, nửa tháng rồi vẫn chưa thấy đâu."

"Gần đây bận quá, trí nhớ cũng kém đi, ra đến cửa tôi còn nhớ phải mua gì, gặp đồng nghiệp chào hỏi một câu là quên bẵng." Lão ba thở dài.

"Ăn xong thì ông đi mua đi, không tối nay khỏi tắm luôn cho biết."

"Rồi rồi rồi."

"Thôi để con đi, tiện thể tập thể hình xong con mua mang về luôn." Lục Gia Hòa nói.

"Được, tiện thể mua thêm bát giác, hương diệp, còn có lê nữa, mẹ nấu chè tuyết lê đường phèn cho hai ba con, giọng hai người đều khàn hết rồi."

"Được ạ." Lục Gia Hòa thanh giọng. Giọng Lục Gia Hòa nghe rất bình thường, nhưng thực ra lão ba cô mỗi ngày đi dạy, nói nhiều hơn cô khá nhiều.

Tập xong, Lục Gia Hòa nghĩ những thứ phải mua cũng khá nhiều, nên tiện thể đi siêu thị luôn.

Siêu thị gần nhất chính là Duyên Hoa.

Đỗ xe xong, cô xách giỏ mua sắm, chọn được sữa tắm, rồi đi cân ít bát giác và hương liệu.

"À đúng rồi còn có lê, suýt quên mất. Lê, lê... Để ở khu nào nhỉ, để tìm xem..." Cô vừa đi vừa lẩm bẩm, bước vào khu trái cây, cầm túi chọn mấy quả lê có vẻ ngoài sáng bóng đẹp mắt.

"Ơ? Bác sĩ Lục?!"

Lục Gia Hòa quay đầu, nhìn thấy một chàng trai tóc đỏ, nhận ra ngay là người hồi chiều mang cờ thưởng tới. Thấy cậu ta mặc đồng phục siêu thị, cô đoán là nhân viên ở đây, liền cười: "Đúng là trùng hợp thật."

"Cô đến mua đồ à?" Đổng Tường vui tươi hớn hở bước tới, nhìn những quả lê trong tay cô, liền chỉ vào loại lê vàng đối diện, "Cô mua loại kia đi, rẻ hơn, nước nhiều, lại ngọt nữa. Loại cô lấy tuy nhìn đẹp chứ ăn không ngon bằng."

Lục Gia Hòa nhìn những quả lê vàng kia, do dự nói: "Loại kia ngon lắm sao?"

"Ngon lắm, đây là giống lê ở quê tôi, hồi nhỏ tôi với lũ bạn toàn trèo tường hái trộm, cắn một miếng là nước chảy ròng ròng." Đổng Tường nhiệt tình giới thiệu, "Không tin cô mua một hai quả về thử xem, coi có hợp khẩu vị không."

"Được, nghe chuyên gia trái cây khuyên vậy thì tôi nghe theo." Lục Gia Hòa cũng mua một cân, quay đầu lại tính xem lão mẹ còn cần loại nào để nấu chè.

"Cô còn muốn mua gì nữa không, tôi có thể tư vấn cho cô." Đổng Tường hăng hái nói.

"Tôi cũng sắp xong rồi."

"Vậy để tôi giúp cô cầm giỏ." Đổng Tường nhiệt tình cầm giỏ hàng của cô, dẫn cô đi thanh toán.

"Các người làm việc ở đây sao?" Lục Gia Hòa tìm chủ đề trò chuyện để tránh không khí quá gượng gạo.

"Đúng vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!