Kỷ Nhân vừa mới buông tay ra, liền nghe sau lưng vang lên một tiếng "Ồ~ quào~"
Nàng nghi hoặc nhìn về phía Lý Thần Dao, thấy Lý Thần Dao đang che miệng, hướng nàng cười một cách ý vị khó hiểu, rồi phá ra cười"hắc hắc" hai tiếng: "Cậu được lắm Lục Gia Hòa."
Lục Gia Hòa giả vờ điềm nhiên như không hề có gì, mà chỉ trừng mắt nhìn cô ấy một cái, ý tứ cảnh cáo trong mắt rất rõ ràng.
Lý Thần Dao vui sướng khi thấy người gặp nạn nên thu hồi ánh mắt trêu đùa, nghiêm túc đưa tay: "Lại đây nào, quả bóng tiếp theo vẫn để Kỷ lão sư dẫn dắt học viên Lục nha~"
"Tới đây." Kỷ lão sư tận chức tận trách, mà kéo luôn tay Lục Gia Hòa đi sang bên kia, xác định vị trí, "Chính là chỗ này, đánh vào quả kia. Dùng lực y như vừa nãy là được."
"Ừm." Lục Gia Hòa dọn xong tư thế, nhắm thẳng quả bóng trắng phía trước, nhắm nhắm thử một phen, rồi sau đó..."tạch".
"Ha ha ha ha, cậu lại gần chút nữa, sao sức nhỏ thế này, phẫu thuật chẳng phải mấy chục cân đều có thể khiêng lên được sao." Lý Thần Dao cười nói.
"Dùng lực nhiều quá sẽ đánh bay quả bóng, cái này thật đúng là không dễ như nhìn." Lục Gia Hòa cảm khái nói.
"Còn phải nói à, để tôi làm mẫu cho cậu xem." Lý Thần Dao nhảy lên mép bàn bida, đem gậy vòng ra phía sau, tạo dáng cực kỳ "có kỹ thuật", rồi thọc mạnh một cú.
"Bóng bị tróc sơn rồi kìa, bác sĩ Lục, mau cười cô ấy đi." Kỷ Nhân nghiêm túc gợi ý.
Lục Gia Hòa không nhịn được, bật cười. Lý Thần Dao lúng túng nói: "Cái Kỷ lão sư này, không dạy tôi thì thôi, còn xúi người ta cười tôi nữa. Dù sao tôi cũng là bạn của Lục Gia Hòa đó nha."
"Nhưng tôi đâu có cười cô đâu." Kỷ Nhân nói đúng lý hợp tình, "Với lại cô cũng chẳng ít lần cười cô ấy đấy thôi."
"Đúng vậy." Lục Gia Hòa phụ họa nói, rồi cầm gậy đánh thêm một quả.
Kỷ Nhân quan sát một chút, rồi đi ra sau cô, nhẹ nắm cánh tay cô điều chỉnh góc độ, một lúc sau giọng nghiêm túc nói: "Người cứng đờ thế này, bác sĩ Lục. Thả lỏng một chút đi."
"......" Tôi rất muốn, mà không thả lỏng được.
Lục Gia Hòa có cảm giác như Kỷ Nhân muốn ôm mình từ phía sau vậy.
Một bên, Lý Thần Dao lại bắt đầu cười lén.
Khi thấy Kỷ Nhân không tiếp tục "động tay động chân" nữa, Lục Gia Hòa lặng lẽ thở phào, lấy lại bình tĩnh, hồi tưởng chi tiết vừa dạy: "Vậy dùng lực cỡ bao nhiêu?"
"Tám phần thôi." Kỷ Nhân cũng sau khi được Lý Thần Dao nhắc nhở, mới nhớ ra bản thân bác sĩ Lục sức lực cũng không nhỏ.
Lục Gia Hòa nín thở tập trung, chuyên tâm đẩy về phía trước, hai quả bóng phát ra tiếng va chạm trong trẻo, rồi rơi vào trong lỗ.
Khóe môi Lục Gia Hòa vừa nhếch lên, thì thấy... quả bóng trắng cũng theo sau rơi xuống lỗ.
"......"
Lý Thần Dao phá ra cười lớn, không thèm kiêng nể.
"Có vẻ tám phần hơi nhiều." Kỷ Nhân cười nói, "Lần sau thử sáu phần xem sao."
Trong quá trình không ngừng dạy và thử, Lục Gia Hòa từ từ nắm bắt được cảm giác, cuối cùng dựa vào chính mình đánh vào một quả, thành tích khá tốt.
Tất nhiên, trong quá trình này cũng không tránh khỏi một vài lần "tứ chi tình cờ tiếp xúc".
Nhưng Kỷ lão sư tâm trong như nước giếng không có tạp niệm, còn học trò Lục Gia Hòa thì không dám nghĩ bậy bạ.
Sau khi toàn bộ bóng trên bàn đều lần lượt vào lỗ, Lý Thần Dao vẫn còn hứng thú: "Thêm ván nữa không?"
"Không chơi, tôi phải về ngủ." Lục Gia Hòa nói.
"Còn chưa đến 12 giờ, ngủ gì giờ này."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!