Chương 15: Không thì... cô hôn lại tôi đi?

"Mỹ nữ, cô đi một mình sao?" Một cô gái lạ tiến đến hỏi.

"Không phải, tôi còn có bạn, đang trên đường đến." Kỷ Nhân giải thích với đối phương.

Cô gái nghe vậy, có phần tiếc nuối, gật đầu chào rồi xoay người rời đi.

Kỷ Nhân cúi đầu nhìn điện thoại, có chút hứng thú.

Bạn? Nàng với Bác sĩ Lục... tính là bạn rồi đúng không?

Bác sĩ Lục không chỉ cùng nàng ăn cơm, giờ còn muốn đến chỗ này tìm nàng chơi, không phải là bạn thì là gì? Đúng không đúng không đúng không?

"Xin chào, cô cần gọi món gì ạ?" Nhân viên phục vụ tươi cười tiến lại. "Hôm nay có vài combo đặc biệt, cô muốn thử một phần không?"

"Để tôi xem nào." Kỷ Nhân nhận thực đơn, nhìn lướt qua một lúc, rồi chỉ ngay món đầu tiên: "Lấy cho tôi phần này đi."

"Vâng, một Combo Love & Love."

Kỷ Nhân nhìn quanh các khách hàng khác trong quán, tò mò hỏi: "Hôm nay quán có hoạt động gì đặc biệt sao?"

"Hôm nay là lễ kỷ niệm của quán! Chút nữa còn nhiều hoạt động tương tác thú vị, mong chờ cô tham gia nha~" nhân viên nói.

Kỷ Nhân gật gật đầu, kỳ thật nàng rất muốn hỏi: Sao ở đây toàn là nữ không vậy? Không thấy lấy một bóng đàn ông nào. Chẳng lẽ là... ngày hội phụ nữ?

Thức ăn nhanh chóng được mang lên, kèm theo hai ly rượu. Kỷ Nhân cầm một ly, uống hai ngụm, rồi thảnh thơi đảo mắt quan sát xung quanh, trong lúc vô ý thu hút được không ít ánh mắt nhìn sang.

Ồ, có vẻ không chỉ mình mình thấy nơi này thú vị nha.

Ban nhạc đang biểu diễn trên sân khấu, toàn những bài tình ca sướt mướt.

Kỷ Nhân nhìn người bạn đang đánh guitar, rồi cúi đầu xử lý tin nhắn trên điện thoại, thuận tiện gửi vài tin nhắn xum xoe với mẹ Trần tổng.

"Mỹ nữ, cô đi một mình sao?" Lại một cô gái khác tiến tới, mỉm cười hỏi.

"Không phải."

"Tôi để ý cô từ lúc vào đến giờ đều ngồi một mình." Cô gái nói.

Kỷ Nhân ngẩng lên, nghi hoặc: "Sao thế, chỗ này không chào đón khách đi một mình hả? Hay hôm nay là đêm biểu diễn dành cho các cặp đôi?"

Cô gái cười nhẹ, ngồi thẳng xuống bên cạnh nàng, ám chỉ nói: "Đương nhiên không phải, nhưng cũng có thể xem là vậy."

"Ý gì?"

"Thêm WeChat nha?"

"Được."

***

Lục Gia Hòa bước vào cửa chính, tiếng ồn ào náo nhiệt không ngớt bên tai.

Quán bar hôm nay thật sự náo nhiệt, cô vừa đi vừa tìm khắp nơi bóng dáng Kỷ Nhân giữa đám đông.

Chẳng mấy chốc, cô bị thu hút bởi một tràng tiếng cười, theo bản năng nhìn qua, liền thấy năm sáu cô gái đang cười nghiêng ngả, còn người bị vây quanh ở giữa không ai khác rõ ràng là Kỷ Nhân.

Cũng không biết Kỷ Nhân nói gì mà khiến mấy người này cười ha hả, vài người đang thay phiên nhau thêm WeChat của nàng.

Lục Gia Hòa đứng một lúc, nhìn gương mặt tươi rói của người kia, không biết nên phản ứng thế nào.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!