Chương 14: Đi Động Bàn Tơ cứu Đường Tăng.

"Chị, chị định khi nào về ăn cơm vậy?" Yến Tử ở đầu dây bên kia hỏi.

"Chị đang ở ngoài ăn cơm với bác sĩ Lục, hai đứa khỏi chờ chị."

"Cái gì? Bác sĩ Lục nào? Không lẽ là ——"

Tút tút tút...

Kỷ Nhân dứt khoát cúp điện thoại, ngẩng đầu nhìn bác sĩ Lục đang rửa tay ở phía đối diện

Lúc này, bác sĩ Lục đang bóp gel rửa tay khô vào lòng bàn tay, Kỷ Nhân theo bản năng chìa tay ra, nhận chút gel rồi vui vẻ chà chà: "Thật không ngờ lại có duyên thế này, mới ngày đầu xuất viện đã gặp được cô!"

"Ngày đầu tiên xuất viện mà gặp lại bác sĩ, nghe thôi cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì." Lục Gia Hòa bật cười.

"Sao lại không phải chuyện tốt? Tôi còn tưởng sau này sẽ không được gặp lại bác sĩ Lục nữa, tiếc chết đi được! Nghĩ nếu sau này xương cốt lại gãy chỗ nào, còn biết gọi ai cứu!" Kỷ Nhân nói.

"Nghĩ vậy là không được đâu, hai tuần nữa không phải còn phải đến tái khám sao?" Lục Gia Hòa nhíu mày nhẹ, rồi khẽ mỉm cười, "Nhưng cô vừa ra viện mà đã lái xe máy, là chán sống rồi sao?"

Kỷ Nhân: "......"

"Hai ngày trước có tuyết rơi, mặt đường còn ướt trơn, có chỗ còn đóng băng nữa, rất dễ gây tai nạn. Cô đúng là hết đau liền quên sẹo thật." Lục Gia Hòa nói.

Kỷ Nhân ngượng ngùng cười: "Tôi chỉ đi lấy xe thôi, chạy siêu siêu chậm. Cô yên tâm, ngày mai tôi sẽ không chạy nó nữa, thật sự."

Lục Gia Hòa gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa. Người ta đã xuất viện rồi, muốn tự tìm đường chết thế nào cũng chẳng liên quan gì đến bác sĩ như cô.

Nhà hàng này phục vụ rất nhanh, không lâu sau đã mang đủ món ăn lên.

"Bác sĩ Lục, cuối tuần cô thường làm gì thế?" Kỷ Nhân chủ động tìm đề tài.

"Ngủ. Hoặc giải trí chút. Còn cô?"

"Tăng ca."

"Ngành của các cô cuối tuần cũng bận vậy sao?"

"Đúng vậy."

Có thể nói là bận quanh năm không nghỉ.

Một phần vì công việc vốn đã nhiều, phần còn lại vì Kỷ Nhân căn bản không chịu nhàn rỗi.

Trong mắt nàng, thời gian chính là tiền bạc, một khi rảnh rỗi, nàng liền cảm thấy thời gian trôi qua như bị ăn trộm vậy, lấy mất tiền của nàng!

Mà tiền của nàng, ai cũng không được lấy, kể cả thời gian cũng không được phép động vào!

Nên cho dù chẳng có việc gì, nàng cũng phải ngồi trong văn phòng, ít nhất cũng tạo được ấn tượng làm việc.

"Công việc của cô có mệt không?" Lục Gia Hòa hỏi.

"Có lúc rất mệt, có lúc cũng không mệt."

Ừm, hình như hơi vô nghĩa rồi.

Kỷ Nhân lập tức thấy hối hận, vẫn là do trình độ văn hóa thấp hại rồi, nói cũng như không nói!

"Vậy phải chú ý kết hợp làm việc và nghỉ ngơi." Lục Gia Hòa nói.

Ánh mắt Kỷ Nhân sáng lên. Bác sĩ Lục không chê cười nàng, còn cho nàng lời khuyên nữa!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!