Kỷ Nhân hỏi bác sĩ Lục muốn ăn gì, bác sĩ Lục thuận miệng nói một quán cơm khẩu vị thanh đạm, nằm ở phía sau con phố, không cần đi qua cổng chính, giá cả cũng hợp lý.
Ba người hướng về cửa sau mà đi, lúc này điện thoại của đại tỷ đột nhiên reo lên.
Đại tỷ vội vàng nghe máy, vẻ mặt tươi cười bỗng chuyển thành lo lắng hoảng hốt, quay sang nói với Kỷ Nhân: "Tiểu Kỷ, cháu trai tôi ngã từ trên bàn xuống, trong nhà chỉ có một lão nhân ở đó, tôi sợ là..."
"Chị về trước xem sao đi, tôi ở đây tạm thời không cần chị đâu."
"Cảm ơn, cảm ơn cô nhiều lắm, tôi phải chạy ngay về đây." Đại tỷ sốt ruột hoảng hốt chạy ra ngoài gọi xe.
Kỷ Nhân ấn bánh xe lăn, vừa chạm vào bánh xe, thì chiếc xe lăn liền chuyển động.
Nàng ngoái đầu lại, thấy người phía sau chính là Lục Gia Hòa: "Bác sĩ Lục, không dám làm phiền cô, tôi tự đi được rồi."
"Không sợ đâm vào cửa sao?" Lục Gia Hòa vừa cười vừa đẩy nàng ra cửa sau.
Kỷ Nhân nhớ lại tình huống lần đầu tiên hai người gặp mặt, buồn cười: "Đâm vào tường nam (*) một lần thì phải biết quay đầu lại chứ, tôi đâu ngốc tới mức đâm mãi không chán?"
(*) Bên Trung có thành ngữ:
- Không đụng tường nam không quay đầu => có nghĩa chỉ sự cố chấp mà không nghe theo lời khuyên của người khác.
Lục Gia Hòa cũng cong môi cười: "Thuận tay thôi, không có phiền gì. Nếu cô mà té thêm một phát ngay trước ngày xuất viện, thì tôi mới thật sự phiền."
"Vậy cảm ơn bác sĩ Lục ra tay tương trợ nhé."
Giờ này là lúc cơm chiều, khách trong quán khá đông. Lục Gia Hòa đẩy nàng đến một bàn trống bên trong.
"Bác sĩ Lục, cô gọi món đi, muốn ăn gì thì tùy ý chọn." Kỷ Nhân hào phóng nói.
Bác sĩ Lục gọi hai món, quán cơm này không có quét mã gọi món, vẫn là thực đơn viết tay giản dị nhất.
Lục Gia Hòa viết hai món ăn, rồi đưa thực đơn cho Kỷ Nhân: "Cô xem có muốn thêm gì nữa không?"
Kỷ Nhân liếc qua liền xuýt xoa: "Wow, chữ của bác sĩ Lục đẹp quá, tôi còn tưởng các bác sĩ ai cũng viết chữ như vẽ bùa nữa cơ."
Lục Gia Hòa bật cười: "Đó là do thành kiến thôi."
"Đúng đúng." Kỷ Nhân gật đầu lia lịa, thấy những món cô gọi đều không đắt tiền, nên đề nghị: "Gọi thêm mấy con cua lớn nha?"
"Đừng, mắc lắm."
"Không sao, tôi mời cô mà."
"Không cần cua lớn, cô kiếm tiền cũng không dễ dàng gì... Hơn nữa tôi dị ứng với cua." Lục Gia Hòa nói.
"Dị ứng? Vậy thôi, đổi món khác, cô còn muốn ăn gì nữa không?"
"Thêm món canh đậu hũ cá trích đi, bổ sung canxi."
"Đồng ý."
Trong lúc chờ đồ ăn lên, Lục Gia Hòa nhắn tin cho lão mẹ, rồi tranh thủ trả lời vài tin công việc chưa đọc.
Xử lý xong những việc này, vừa ngẩng đầu lên liền gặp phải ánh mắt nhìn chằm chằm của ai đó.
"...... Thật ngại quá, có vài tin nhắn công việc cần trả lời gấp."
Kỷ Nhân giật mình, xua xua tay: "Không sao không sao, có gì mà xin lỗi, chơi điện thoại cũng là kỹ năng sinh tồn thời nay đó, cô cứ chơi thoải mái."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!