Chương 11: Sau này chúng ta còn được gặp lại không?

Đổng Tường bước vào phòng bệnh, cảnh tượng trước mắt khiến cậu ta liền chết trân tại chỗ.

Không chỉ riêng cậu ta mà những người khác trong phòng bệnh cũng trố mắt há hốc mồm, đồng loạt nhìn về phía giường số 6.

Sáng sớm tinh mơ, người ta còn chưa kịp ăn sáng, mà người này đã bắt đầu... gập bụng.

Chân bị thương còn chưa khỏi, thế mà vẫn sống chết gập bụng?

Không điên thì cũng sắp rồi! Quả thật khiến người ta tức sôi máu!

Đổng Tường trố mắt kinh ngạc, vừa vội vàng đi qua vừa lôi điện thoại ra gọi video gấp cho Yến Tử: "Em mau nhìn xem người chị thân yêu của em đang làm gì nè."

"Em lạy cái thân chị già, chị đang làm cái quái gì dị?" Yến Tử ngạc nhiên đến nỗi nói tiếng phổ thông cũng lệch tông.

"Tập thể hình." Kỷ Nhân trả lời em gái, động tác vẫn không dừng lại.

"Chị đột nhiên nổi hứng tập cái thể hình làm gì?"

"Chị mập rồi! Không tranh thủ lúc rảnh mà vận động thì biết bao giờ mới gầy?"

"Chị mập chỗ nào hả? Mập mập cái búa á!"

"Hơn nữa, bác sĩ Lục người ta ban ngày làm việc bận rộn như vậy, vậy mà tối về trước khi tắm rửa còn phải đi tập thể hình nữa, thật sự là tấm gương sáng chói cho chúng ta, em cũng nên chăm chỉ luyện tập đi." Kỷ Nhân tối qua gọi điện cho bác sĩ Lục, hỏi tại sao giờ này chưa tắm, kết quả bác sĩ Lục nói còn muốn đi tập thêm chút.

Đây mới đúng là "Vua cơ bắp" chính hiệu!

"Cúp, tạm biệt!" Yến Tử vừa nghe đến chuyện "tập luyện" liền không thương tiếc bấm tắt cuộc gọi.

Đổng Tường ngồi bên cạnh nhìn mà cạn lời. Mãi đến khi Kỷ Nhân tập xong mới thở ra một hơi.

Lúc bọn họ đến thăm, đại tỷ hộ công thường tranh thủ thời gian này đi giặt đồ hoặc làm việc vặt khác.

"À chị, cái bảng lịch trực tiệm bida em dán xong rồi, chị xem thử đi?" Đổng Tường đưa bảng cho nàng.

Kỷ Nhân xem xong gật gật đầu, lại lôi điện thoại ra xem doanh thu sáu tháng cuối năm, tình hình kinh doanh có phần ảm đạm.

Trừ đi tiền thuê mặt bằng và lương nhân viên, lợi nhuận miễn cưỡng chỉ tạm tạm, gặp thời điểm kinh doanh không tốt còn phải lỗ nữa.

Nghề kinh doanh bida đã không còn như lúc nàng mới ra đời làm việc, mười lăm tuổi lần đầu đi làm công, ban ngày phụ giữ cửa hàng quần áo nhỏ, tối đến tiệm bida làm phục vụ.

Lúc đó huyện thành nhỏ hoạt động giải trí còn chưa nhiều, tiệm bida mỗi tối đều rất sôi động, gặp khách thắng lớn còn có thể được tiền tip, chỉ cần biết nói ngọt một chút là được.

Mỗi lần thấy lão bản đếm tiền phát lương, nàng đều thầm nghĩ: Sau này nhất định phải một mở tiệm bida của riêng mình!

Hai năm đầu mới khai trương vẫn còn có lợi nhuận, tiếc là hiện tại hình thức giải trí tiêu khiển quá nhiều, tiệm bida đã không còn là lựa chọn hàng đầu nữa.

"Nếu bên Trần tổng kia nói chuyện hợp tác xong, thì chuyển nhượng tiệm bida này đi." Kỷ Nhân nói.

"Thật sự muốn chuyển sao?"

"Ừm, mở chi nhánh cần tiền mặt dự trữ."

Yến Tử luôn nói nàng hiện tại có tiền rồi, khác với trước kia, nên biết tận hưởng cuộc sống nhiều hơn.

Nhưng nàng mở siêu thị cần nhất là dự trữ tiền mặt, không dám tiêu tiền bừa bãi, đều để dành trong thẻ làm bảo đảm.

Hơn nữa, chỉ khi có tiền trong thẻ, mới có thể làm cho nàng có cảm giác an toàn.

Nàng cần rất rất nhiều cảm giác an toàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!