Quý Viên không thuộc khoa âm nhạc, cậu bên khoa máy tính, nhưng vừa vào đại học đã tham gia câu lạc bộ âm nhạc của trường. Người trong câu lạc bộ của bọn họ tuy không phải là nhạc sĩ chuyên nghiệp, nhưng đều đã học rất nhiều năm, cũng xem như là dân nghiệp dư, vì đại học của bọn họ không có chuyên ngành âm nhạc mỹ thuật, nó đã sớm độc lập từ lâu và trở thành học viện nghệ thuật, cho nên câu lạc bộ của Quý Viên thường xuyên mượn phòng biểu diễn nhỏ của trường, tổ chức một buổi biểu diễn nghiệp dư.
Quý Thư Ngôn trước đây chưa bao giờ đến vì quá bận rộn, hôm nay nhân lúc rảnh rỗi, nên mới tới.
Buổi biểu diễn là vào buổi tối, lúc Quý Thư Ngôn vào khán đài không có nhiều người, ánh đèn cực kì sáng sủa, một phòng biểu diễn như vậy có thể chứa hơn trăm người, vị trí của Quý Thư Ngôn ở giữa, không xa không gần.
Anh cúi đầu xem danh sách các tiết mục, tiết mục của Quý Viên là tiết mục cuối, đó là một màn hợp tấu, Quý Viên chơi violin.
Anh từng đưa Quý Viên đến rất nhiều lớp năng khiếu, nhưng Quý Viên khi còn bé ngoan thì ngoan thật, nhưng nhiều lúc cũng rất hư, ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới(1), không được mấy ngày đã làm ầm om không muốn đi nữa, ôm chăn gào thét, lăn lộn cả buổi. Cuối cùng chỉ còn lại lớp violin và quần vợt là kiên trì học, trong lòng anh vẫn tràn đầy kỳ vọng, nghĩ đứa nhỏ này sẽ giống như chị gái, sau này theo con đường nghệ thuật, kế thừa dòng dõi thư hương nhà bọn họ, ai mà ngờ lúc mười tám tuổi điền nguyện vọng, Quý Viên quay đầu điền vào khoa máy tính.
(1): Bằng nghĩa với câu "bữa đực bữa cái" bên Việt Nam mình
Nhưng vậy cũng tốt, Quý Viên thích mới là quan trọng nhất, Quý Thư Ngôn nghĩ, tốt xấu gì bây giờ ngón nghề violin cũng đang phát huy rất tốt.
Buổi chiều anh vừa kết thúc một ca phẫu thuật, buổi biểu diễn còn chưa bắt đầu, anh đã hơi mệt mỏi, nửa người tựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, nhưng ngay cả khi nghỉ ngơi anh cũng không buông lỏng được, một tay chống mặt, thắt lưng lại thẳng tắp, vài sợi tóc từ trên trán rơi xuống, che đi một nửa con mắt.
Lúc Đoàn Chấp đến, thì nhìn thấy chính là bộ dạng này.
"Chú Quý?" Hắn thì thầm.
Quý Thư Ngôn nghe thấy thanh âm, mở mắt ra, vừa ngẩng đầu, tình cờ cùng Đoàn Chấp bốn mắt nhìn nhau.
Một phòng biểu diễn lớn như vậy, chung quanh lại còn ồn ào huyên náo, đèn trên cao sáng rực, Đoàn Chấp được bao bọc trong ánh sáng, bóng dáng trở nên mơ hồ, khó phân biệt được là mơ hay thực.
Quý Thư Ngôn sửng sốt, mãi một lúc sau mới có phản ứng.
Anh thấy Đoàn Chấp cầm vé trên tay, hỏi, "Cậu cũng đến xem Quý Viên biểu diễn à?"
"Vâng ạ," Đoàn Chấp ngồi xuống bên cạnh, vé của hắn và Quý Thư Ngôn có chỗ ngồi cạnh nhau, "Hai người còn lại trong ký túc xá đã đi ra ngoài hẹn hò, chỉ còn lẻ loi mình cháu."
Quý Thư Ngôn cười một tiếng, "Thị trường của cậu tốt như thế mà vẫn còn lẻ loi cơ à."
Đoàn Chấp hỏi ngược lại, "Chú Quý thì sao, thị trường tốt như vậy, nhưng sao vẫn chưa tìm được đối tượng."
Quý Thư nghẹn họng, sau khi phục hồi tinh thần nở nụ cười, "Cậu nói đúng."
Buổi biểu diễn còn chưa bắt đầu, hai người câu đực câu cái tán dóc với nhau. Từ hôm ở khách sạn, hai người bọn họ chưa từng gặp mặt, Quý Thư Ngôn mỗi khi nhớ tới hôm đó đều cảm thấy có chút xấu hổ, nhưng bây giờ gặp lại, anh thấy tự nhiên hơn nhiều so với những gì mình nghĩ, Đoàn Chấp dường như hoàn toàn quên đi chuyện đêm đó.
Quý Thư Ngôn nói cho Đoàn Chấp biết kết quả của vụ án, biết tin tên đó đã bị tống vào cục cảnh sát, lông mày của Đoàn Chấp giãn ra.
"Vậy là tốt rồi."
Đang tán dóc, Quý Thư Ngôn thấy trên mu bàn tay Đoàn Chấp có vết xước, cũng chỉ lớn cỡ đồng xu nhỏ, hưng nhìn sơ qua vẫn chưa được xử lý, da thịt dữ tợn, vết máu đã khô lại.
Bệnh nghề nghiệp của anh lại phát tác, nắm lấy tay Đoàn Chấp nhìn thoáng qua.
Đoàn Chấp không kịp chuẩn bị, theo bản năng muốn rút ra, lại nghe thấy Quý Thư Ngôn hỏi, "Sao cậu bị thương thế, đánh nhau với ai à?"
Đoàn Chấp lúc này mới nhận ra Quý Thư Ngôn đang nhìn mu bàn tay của mình, lập tức thanh minh, "Cháu không đánh nhau, lúc đánh bóng thì va chạm một chút, chuyện bình thường thôi ạ."
Danh tiếng của hắn ở chỗ Quý Thư Ngôn không thể thấp hơn được nữa.
Thấp nữa thì sẽ thành điểm âm mất.
Quý Thư Ngôn cũng nghe ra ý tứ giải thích của hắn, ánh mắt mang theo ý cười, anh lấy từ trong túi ra một ít tăm bông được tẩm i
-ốt, xé nhỏ, nhẹ nhàng giúp Đoàn Chấp sát trùng.
"Tôi rất dữ với cậu à?" Anh hỏi Đoàn Chấp, "Sợ tôi dạy dỗ cậu vì đánh nhàu à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!