Chương 7: (Vô Đề)

Phòng tắm yên tĩnh một hồi lâu, chỉ có tiếng vòi hoa sen phun nước ra ngoài.

Có lẽ là không nhận được sự đáp lại, Quý Thư Ngôn bất mãn hừ một tiếng, đặt tay lên vai Đoàn Chấp, muốn đè người xuống.

Đoàn Chấp một tay khống chế anh, vững vàng nắm lấy bả vai của Quý Thư Ngôn, mạnh đến mức Quý Thư Ngôn đau đớn kêu lên một tiếng.

"Đừng lộn xộn." Hắn khàn giọng cảnh báo, thậm chí nghe có chút lạnh lùng.

Con ngươi nông cạn của hắn nhìn chằm chằm Quý Thư Ngôn, dưới ánh đèn trắng lạnh lẽo, thậm chí giống như một con rắn độc sắp phát động công kích, lạnh lùng lại chuyên chú, nhưng ngũ quan tuấn mỹ, thâm trầm lại khiến cho hắn cực kỳ gợi cảm, trên môi dính nước, tóc cũng ướt một nửa vô cùng lộn xộn, mang vẻ hoang dã khác thường.

Đoàn Chấp có chút khó chịu, hắn phải nhịn không chạm vào Quý Thư Ngôn đã rất khổ sở rồi, Quý Thư Ngôn lại còn tiến đến trêu chọc hắn, thật sự coi hắn là thánh nhân đó à?

Nhưng Quý Thư Ngôn uống say, không được nói đạo lý với người say.

Nhưng hắn lại rất tỉnh táo.

Đoàn Chấp hít sâu một hơi, trong không khí thoang thoảng mùi hoa lan Nam Phi, là hương liệu bên cạnh bồn rửa tay, đã bốc hơi gần hết, mùi hương nồng đậm, kém cỏi đã tản đi, chỉ lưu lại một chút dư điệu ôn nhu.

Trên người Quý Thư Ngôn cũng có mùi của hoa lan Nam Phi, rất nhẹ, thanh lịch và tao nhã hơn nhiều so với mùi hương hiện tại.

Hắn nhắm mắt lại, từ từ buông bàn tay đang nắm lấy Quý Thư Ngôn ra, sự hung hãn trong ánh mắt chậm rãi rút đi, lại trở về bộ dáng bất cần đời bình thường, giống như dã thú thu hồi móng vuốt sắc bén, giả bộ vô hại.

Hắn nhẹ nhàng búng trán Quý Thư Ngôn, cảnh cáo, "Bình tĩnh đi, nếu không ngày mai em sẽ khóc mất."

🐾🐾🐾

Cũng không biết có phải lời cảnh cáo của hắn có tác dụng hay không, hay dược tính của Quý Thư Ngôn đã thuyên giảm, sau đó Quý Thư Ngôn thật sự không nhúc nhích nữa, nằm trong bồn tắm, tựa vào thành bồn ngủ say.

Mười phút sau, hắn ôm Quý Thư Ngôn ra khỏi bồn tắm, lau người, thay áo choàng tắm rồi nhét vào trong chăn.

Đoàn Chấp không thể nhàn rỗi, hắn dọn dẹp quần áo ướt của mình Quý Thư Ngôn một chút, căn phòng được thông gió, để đề phòng, bèn gọi người đưa đồ ăn và thuốc mang đến.

Sau khi mọi việc xong xuôi, hắn nằm xuống ghế sô pha.

Vừa rồi hắn lấy phòng cũng hấp  tấp, còn không thèm chọn loại phòng, cô gái lễ tân nhìn hắn ôm Quý Thư Ngôn, thì nghĩ sai, trực tiếp cho phòng có giường đôi cho mấy cặp tình lữ.

Kết quả là bây giờ hắn không có giường để ngủ.

Đoàn Chấp nằm trên sô pha quấn chăn, cũng không quá buồn ngủ, nghiêng đầu nhìn Quý Thư Ngôn đang ngủ say, nghĩ thầm ngày mai khi rời giường, khuôn mặt Quý Thư Ngôn nhất định sẽ rất đặc sắc, khiến cho hắn vô cùng chờ mong.

🐾🐾🐾

Đoàn Chấp đoán không sai.

Một đêm trôi qua, Quý Thư Ngôn tỉnh lại, nửa ngày đều chui trong chăn không chịu gặp người, vô cùng hổ thẹn.

Chiếc chăn bông màu trắng được anh coi như một chiếc áo giáp, bao phủ toàn bộ cơ thể, chỉ để lộ một bàn tay nắm lấy chăn bông, ngón tay thon dài, trắng như ngọc, khớp lộ ra màu phấn nhạt.

Đoàn Chấp khuyên nửa ngày cũng vô dụng, chỉ có thể nằm sấp bên giường dỗ dành, giống như một con sen chính hiệu lừa mèo con ra khỏi ổ.

Hắn tận tình nói, "Chú Quý, chú cởi mở một chút, đều là người trưởng thành, còn có sóng to gió lớn gì chưa thấy qua. Mất mặt cũng chỉ có lần này, trời biết đất biết chú biết cháu biết, cháu sẽ không nói Quý Viên đâu."

Đầu của  Quý Thư Ngôn ong ong, chỉ muốn cho hắn câm miệng lại.

Sóng to gió lớn này anh thật sự chưa từng thấy qua.

Anh không phải hổ thẹn khi bị bỏ thuốc rồi cầu xin Đoàn Chấp, mà là không thể đối mặt với hành vi của mình đêm qua.

Buổi sáng tỉnh dậy, anh còn chưa nhớ rõ hôm qua đã xảy ra chuyện gì, nhưng khi nhớ thêm được mấy chi tiết, cả người giống như bị sét đánh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!