Chương 60: Phiên ngoại 2: Gặp mặt cha mẹ

Quý Thư Ngôn dẫn Đoàn Chấp vào cửa.

Anh gọi Thẩm Lan Tú và Quý Nhượng một tiếng cha mẹ, rồi nhích người sang bên cạnh để lộ ra Đoàn Chấp đang ở phía sau.

Đây là lần đầu tiên Đoàn Chấp nhìn thấy cha mẹ của Quý Thư Ngôn. Hoàn toàn giống với những gì hắn tưởng tượng, mẹ của Quý Thư Ngôn thoạt nhìn là người hiền hậu, bà mặc sườn xám màu xanh nhạt, còn cha anh tóc hoa râm, nhưng nhìn rất có phong độ của người trí thức, đeo một cặp kính đồi mồi, mắt sáng như đuốc.

Nếu nói về tuổi tác, kỳ thật hắn nên theo Quý Viên gọi một tiếng ông bà.

Nhưng lần này hắn đến với tư cách là người yêu của Quý Thư Ngôn.

Tim Đoàn Chấp đập nhanh hơn, thậm chí còn có chút xấu hổ, nhưng vẫn nghiêm túc gọi một tiếng: "Chú, dì, chào hai người ạ."

Quý Viên ở bên cạnh "phốc" một tiếng.

Vẻ mặt Quý Nhượng và Thẩm Lan Tú cũng có chút vi diệu, họ không nghĩ tới mình lại được một cậu trai trẻ như vậy gọi là chú và dì.

Nhưng khuôn mặt đầy nghiêm túc của Đoàn Chấp đã đánh tan cái cảm giác quỷ dị này.

Thẩm Lan Tú thở dài, cũng nở nụ cười: "Chào con."

Bà đã đồng ý cho Đoàn Chấp tới đây nên cũng không muốn làm khó người thanh niên này, bà vẫy tay với Đoàn Chấp, giữ chặt lấy Đoàn Chấp cẩn thận nhìn.

Song, mọi chuyện cũng không giống như hắn đã nghĩ, trưởng bối sẽ không thích hắn. Hắn lớn lên quá mức xuất sắc, mặt mày cũng đẹp, mặc áo thun trắng đơn giản, vừa thoải mái tươi trẻ lại khiến cho tinh thần phấn chấn.

Thẩm Lan Tú vừa nhìn đã rất vừa lòng.

"Nhanh đi ăn cơm thôi, đừng đứng đó mãi, Viên Viên, Thư Ngôn, đều vào nhà ăn cả đi." Bà vừa nói vừa lôi kéo Đoàn Chấp đi vào trong, hỏi những việc thường ngày, như việc học có nặng không, có phải ăn kiêng gì không.

Đoàn Chấp trả lời từng câu một.

Quý Nhượng ngồi ở một bên cũng thuận tiện hàn huyên với Đoàn Chấp vài câu, nghe được tuy rằng hắn là người ở thành phố Ung nhưng khi còn nhỏ đã tới Long Hải ở một thời gian dài, lập tức khiến ông hứng thú.

"Khi ta con trẻ cũng từng ở đó hơn một năm, khi đó Thư Ngôn còn chưa sinh ra." Ông cười cười với Đoàn Chấp, khuôn mặt vốn nghiêm túc cũng có chút hoà hoãn, "Đó là một nơi rất tốt, con người và phong cảnh nơi đó cũng không tồi."

Đoàn Chấp cũng thuận thế trò chuyện với ông về lịch sử của Long Hải.

Quý Thư Ngôn và Quý Viên cô quạnh ngồi ở bên cạnh, hai cậu cháu mỗi người cầm lấy một quả quýt, vừa ăn vừa thì thầm.

Quý Viên nói: "Thật sự nhìn không ra, anh Đoàn của con còn rất giỏi lấy lòng cha mẹ."

Quý Thư Ngôn cũng cảm thấy đó là chuyện đương nhiên.

Anh liếc mắt nhìn Đoàn Chấp một cái: "Ngay cả cậu cũng bị lừa mất, nói gì đến cha mẹ cậu."

Quý Viên sửng sốt.

Ngay sau đó bắt đầu nghẹn cười.

Cũng đúng, cậu sao lại quên chứ, cậu mình cũng là gia trưởng, vốn dĩ đối xử với Đoàn Chấp không nóng cũng không lạnh, cuối cùng lại bị Đoàn Chấp thành công nắm trong tay.

Đoàn Chấp trò chuyện với cha mẹ của Quý Thư Ngôn chưa được bao lâu thì đã tới giờ cơm trưa.

Đồ ăn được nhà hàng giao tận tới nhà, Thẩm Lan Tú đã hỏi Quý Thư Ngôn về khẩu vị của Đoàn Chấp, cho nên hiện tại trên bàn ăn một nửa đều là món Đoàn Chấp thích ăn.

Đến khi Đoàn Chấp phát hiện ra, không cầm lòng được mà ngẩn người.

Thẩm Lan Tú dùng đôi đũa công khai gắp cho Đoàn Chấp một củ hoa bách hợp hấp: "Bởi vì hôm nay đã muộn, cho nên dì mới gọi nhà hàng mang tới. Chờ lần sau con đến, bà già này sẽ làm cho con ăn."

Đoàn Chấp nhìn bách hợp trong bát, im lặng vài giây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!