Chương 59: Phiên ngoại 1: Gặp mặt cha mẹ

Lần đầu tiên Quý Thư Ngôn dẫn Đoàn Chấp về ra mắt cha mẹ là vào mùa hè năm nay.

Ngay từ đầu anh đã không nói cho Đoàn Chấp biết cha mẹ anh đã biết quan hệ của bọn họ, về sau mới chậm rãi cùng Đoàn Chấp nói chuyện: "Gần đây có thể ba mẹ anh muốn gặp em."

Đoàn Chấp đang nằm trên sô pha đọc sách, nghe thấy vậy suýt chút nữa đánh rơi sách xuống mặt.

Phản ứng đầu tiên của hắn là cho rằng Quý Thư Ngôn đang nói đùa, nhưng khi ngẩng đầu nhìn thấy vẻ mặt điềm nhiên của anh, lại ý thức được anh chưa bao giờ thích trêu chọc người khác.

Hắn ngồi dậy, lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy hoảng hốt.

"Ba mẹ anh....." Hắn do dự hỏi, "Biết chuyện của em sao?"

"Đã biết từ lâu." Quý Thư Ngôn nhấp một ngụm trà, "Lúc anh tới thành phố Ung đón em, bọn họ cũng biết, nhưng anh không nói cho em. Mấy tháng nay họ cũng chậm rãi chấp nhận rồi, mỗi lần anh và Quý Viên về thăm, bọn họ đều hỏi chuyện của em. Nhưng em chưa muốn gặp mặt cũng không sao cả, anh có thể ứng phó được."

Đoàn Chấp im lặng một lúc.

Từ trước tới nay hắn vẫn luôn rất tự tin, chưa bao giờ có lúc luống cuống sợ hãi, nhưng duy nhất chỉ khi đối diện với cha mẹ Quý Thư Ngôn hắn lại không tin tưởng bản thân. Ai lại có thể giao Quý Thư Ngôn cho một tên nhóc mới hai mươi mốt tuổi còn chưa mọc đủ lông cánh chứ.

Hắn lại nhớ tới người nhà của mình, các cuộc cãi vã, những mảnh sứ trắng xanh rơi vãi đầy đất, cái chặn giấy ném lên trên người hắn, nước trà nóng được hắt ra từ chén trà, gần nửa bả vai bị bầm tím, phải mất thật lâu mới hoàn toàn biến mất.

Nhưng đều không bằng vết rạn nứt nơi trái tim.

Cho nên hắn cảm thấy cha mẹ của Quý Thư Ngôn sẽ không thích hắn.

Nhưng hắn không muốn lùi bước, cũng không muốn để Quý Thư Ngôn phải đối diện với chuyện này một mình.

"Em đi."

Quý Thư Ngôn vẫn chăm chú nhìn hắn như cũ: "Nếu em không muốn, cũng không cần miễn cưỡng...."

Đoàn Chấp lắc lắc đầu: "Thật ra em rất muốn gặp, muốn nhìn thấy gia đình thế nào mới có thể nuôi nấng được anh như này." Hắn cười cười với Quý Thư Ngôn, "Nhưng em vẫn luôn không được trưởng bối yêu thích, sợ chọc ba mẹ anh tức giận."

Quý Thư Ngôn nghe được khẽ nhíu mày.

"Sẽ không, mẹ anh thích loại lớn lên đẹp mắt." Anh đứng dậy đi rót thêm nước cho mình, tiện đường hôn lên trán Đoàn Chấp một cái, "Hơn nữa, anh thích là được."

Chuyện đi gặp cha mẹ cứ như vậy được quyết định.

Một ngày thứ bảy của đầu tháng sáu, Quý Thư Ngôn đưa Quý Viên và Đoàn Chấp đến thị trấn nhỏ mà cha mẹ anh đang sinh sống.

Quý Viên ngồi ở ghế sau ngủ gà ngủ gật, mấy ngày nay cậu bị Đoàn Chấp làm phiền chết đi được, mỗi ngày Đoàn Chấp đều giữ lấy cậu hỏi cả trăm câu hỏi về sở thích của ông bà ngoại, còn muốn cậu tỉ mỉ liệt kê ra những thứ ông bà ngoại ghét, thậm chí còn đọc những cuốn sách do ông ngoại viết.

Quý Viên không thể nhịn được nữa, lớn tiếng ồn ào: "Con dâu xấu mới sợ gặp mặt cha mẹ chồng, mợ không xấu, mợ còn sợ cái gì nữa."

Đoàn Chấp lạnh buốt nhìn cậu: "Con dâu xấu ít nhất cũng là phụ nữ."

....... Nói cũng đúng.

Quý Viên lại ngồi xuống, tiếp tục cùng Đoàn Chấp chọn quà để đi gặp ông bà ngoại, xuất phát từ tình cảm anh em không thể tan vỡ, cậu an ủi Đoàn Chấp: "Cậu cứ yên tâm đi, tớ cũng nói rất nhiều lời hay về cậu với ông bà ngoại rồi, cũng bởi vì cậu tớ không cho tớ nói cho cậu biết, thật ra mỗi lần về gần đây ông bà ngoại đều lén hỏi thăm cậu đấy. Tớ khen cậu còn rất trôi chảy nữa kìa, năm trước đạt được giải nhất trong cuộc thi tớ cũng không quên nói, đúng là tuổi trẻ đầy hứa hẹn, thanh niên tài giỏi, so với cậu của tớ chỉ kém một tí xíu thôi."

Cậu vỗ vỗ vai Đoàn Chấp đắc ý nâng cằm lên, cho rằng mình phi thường nghĩa khí, quả thực rất xứng đáng với mười bữa lẩu của Đoàn Chấp.

Nhưng Đoàn Chấp lại không thấy được an ủi chút nào.

"Bọn họ nghe xong có vui vẻ không?" Hắn hỏi Quý Viên.

Quý Viên nghẹn họng.

Cậu nỗ lực lục lại trí nhớ: "Hình như..... Không có phản ứng gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!