Chương 57: (Vô Đề)

Quý Thư Ngôn và Đoàn Chấp nghiêng ngả lảo đảo ngã trên sàn nhà, rương hành lí anh mang đến đổ nghiêng về một bên, mà không ai thèm quan tâm.

Áo khoác của anh ngay từ lúc bước vào cửa đã bị lột bỏ, chỉ còn lại chiếc áo len đơn bạc mỏng manh, Đoàn Chấp luồn tay xuống phía dưới áo len hướng lên trên, ngón tay mang theo vết chai lướt qua eo, mang tới từng trận run rẩy.

Quý Thư Ngôn ngẩng đầu, môi khẽ nhếch, sắc mặt ửng hồng.

Trong phòng đèn quá sáng, khiến người hoa mắt hoảng hốt, đèn soi sáng đến từng chi tiết, không chỗ che dấu. Anh thở gấp, cảm thấy bản thân bị Đoàn Chấp cắn đau rồi lại cảm thấy còn có thể cắn đau hơn một chút, Đoàn Chấp hôn cổ anh một đường xuống phía dưới, thân thể đè nặng mà cọ xát, nhiệt độ xuyên qua lớp vải dệt truyền tới, ái muội không để chống đỡ.

Anh nghe thấy âm thanh dây lưng va chạm với sàn nhà, tay Đoàn Chấp đặt trên eo anh, miệng lại rướn lên hôn bờ môi của anh. Rõ ràng là tên đã lên dây, nhưng tay Đoàn Chấp lại chậm chạp bất động, mang theo sự nóng bỏng đặt ở trên eo của anh.

"Quý Thư Ngôn, anh sờ một chút, tim em đập nhanh quá." Đoàn Chấp dán vào tai anh thì thầm, một cái tay khác nắm lấy tay anh, như nhất định phải ấn được tay anh vào ngực mình.

Thật sự đập rất nhanh.

Quý Thư Ngôn sờ được, nhịp tim đập từng nhịp từng nhịp một, cách xương thịt truyền tới đánh thật mạnh vào lòng bàn tay anh.

"Khi em thấy anh liền cảm thấy trái tim đều không phải của em nữa." Đoàn Chấp tinh tế đặt một nụ hôn xuống bàn tay anh, cắn vành tai anh, giống như hổ rình mồi.

Tim Quý Thư Ngôn cũng đập nhanh đến kì lạ. Anh ngồi trên sàn nhà, rõ ràng sàn gỗ vẫn rất lạnh lẽo, anh lại cảm thấy dường như mình sắp bị thiêu cháy đến nơi, quần áo chật vật treo trên người, đã sớm không còn dáng vẻ áo mũ chỉnh tề khi xuất hiện ngoài cửa.

Anh nắm lấy áo Đoàn Chấp, gắng gượng nói một câu: "Miệng lưỡi trơn tru."

Nói là ngây thơ, thì ai là người vừa thấy anh đã ôm nhanh vào cửa, ai là người lập tức ấn anh xuống dưới thân lại còn ôm hôn, còn cố tình trêu cợt, không cho anh cảm thấy thống khoái.

Quả thực là tên khốn.

Đôi mắt ẩm ướt của Quý Thư Ngôn liếc nhìn Đoàn Chấp, môi đỏ ướt át, một cái liếc mắt này tựa như trách cứ, lại như yêu nghiệt quyến rũ người khác.

Đoàn Chấp bị liếc đến máu trong người như sôi cả lên.

Quý Thư Ngôn ở dưới ánh đèn thật sự giống như một tác phẩm nghệ thuật, đẹp như một đóa phù dung được tạc ra từ đá cẩm thạch trắng, xinh đẹp lạnh lùng, mơ hồ đầy quyến rũ, dường như chạm một chút cũng tính là khinh nhờn.

Nhưng hắn lại càng muốn khinh nhờn.

Hắn tới gần Quý Thư Ngôn, cùng Quý Thư Ngôn nhẹ nhàng cọ môi.

Tay hắn tháo từng cúc trên áo Quý Thư Ngôn, mới được một nút, lại bất động, nhẹ giọng hỏi anh, "Em có thể làm tình với anh không, Quý tiên sinh?"

Từng chữ được nói ra rất rõ ràng, nói tới đủ nho nhã lễ độ.

Giống như một thân sĩ chờ đợi tình nhân cho phép.

Nhưng tại thời điểm bao quanh đều là không khí ái muội, một câu nói lễ phép như vậy, ngược lại càng khiến cho người ta thấy thẹn.

Máu trong người Quý Thư Ngôn dường như đều dồn hết lên trên mặt, ngón chân anh đều cuộn tròn cả lên, nhưng muốn tránh cũng không tránh được, bởi vì cả người anh đều bị bao phủ trong lồng ngực Đoàn Chấp, rõ ràng anh mới là trưởng bối, lại giống như người đẹp nhỏ bé bị Đoàn Chấp bao trùm, tùy ý Đoàn Chấp đùa nghịch, hắn chỉ cần nhẹ nhàng vuốt ve một chút, anh đều sẽ không kiềm chế được mà run rẩy.

"Có thể chứ?" Đoàn Chấp lại hỏi.

"Có, có thể." Quý Thư Ngôn cố nén cảm giác thẹn, nói ra mấy chữ.

Vừa dứt lời, anh liền lại bị Đoàn Chấp hôn lên, triền miên hôn sâu, môi răng tương giao, như làm càn mà hôn cuồng nhiệt.

Đoàn Chấp chờ chính là những lời này của Quý Thư Ngôn.

Anh đẹp như một đóa hồng kiêu sa, anh hoang dã như ánh trăng mùa thu, cam tâm tình nguyện ở trong lồng ngực hắn, chỉ thuộc về một người là hắn. Hắn ôm Quý Thư Ngôn lên trên giường, mấy ngày nay đều là một mình hắn ngủ trên chiếc giường to lớn lạnh lẽo này, hiện giờ rốt cuộc cũng có một người khác, cùng chung chăn gối.

Hắn chăm chú nhìn vào gương mặt thất thần của Quý Thư Ngôn, nhìn Quý Thư Ngôn bị hắn bắt nạt đến khóe mắt ướt át, mặt ửng hồng, chỉ có thể đáng thương mà nhìn hắn, căn bản không còn dáng vẻ lãnh đạm thong dong phong độ như bình thường. Xinh đẹp như vậy, lạnh lùng như vậy, lại quyến rũ như vậy, nhưng chỉ có mình hắn mới có thể nhìn thấy.

Dục vọng chiếm hữu và tình yêu không ngừng sôi trào, giống như bụi gai tường vi trong hoa viên không người, rợp đến che trời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!