Quý Viên hỏng mất.
Khi Quý Thư Ngôn thong thả đi xuống cầu thang, anh nhìn thấy đứa cháu trai nhà mình đang đuổi theo bạn trai mình chạy khắp nhà. Nhưng nhìn kỹ, anh cảm thấy Đoàn Chấp đang ỷ vào người cao chân dài, không có ý tốt mà cố tình đùa giỡn cháu trai mình.
"Hai đứa đang làm gì vậy?"Anh hỏi.
Quý Viên và Đoàn Chấp đều ngừng lại, Quý Viên dựa vào ghế mà thở hồng hộc, nghiến răng nghiến lợi nhìn Đoàn Chấp, khó khăn phun ra mấy chữ: "Không có việc gì ạ."
Đoàn Chấp ôm cánh tay, thong dong đứng ở bên kia bàn ăn, ngẩng đầu cười cười với Quý Thư Ngôn: "Bọn em đùa giỡn thôi."
Quý Thư Ngôn liếc nhìn hai người bọn họ, một chữ cũng không tin.
Nhưng anh cũng lười hỏi.
Tìm một người bạn trai trạc tuổi cháu mình chẳng khác nào đang nuôi hai con Husky trong nhà. Chỉ cần không phá nát ngôi nhà thì anh cũng sẽ không can thiệp.
"Vậy tới ăn cơm sáng đi, đừng náo loạn nữa." Anh kéo ghế dựa rồi ngồi xuống: "Cũng không chê mệt à."
Quý Viên đối với Đoàn Chấp khẽ hừ một tiếng, đầu tàu gương mẫu chiếm lấy chỗ ngồi bên tay trái của Quý Thư Ngôn.
Đoàn Chấp cũng không tranh với cậu, hắn ngồi đối diện với Quý Thư Ngôn, mặt mày hớn hở, cực kỳ tự nhiên giúp Quý Thư Ngôn nướng bánh mì với bơ. Giống như hai đứa nhỏ học mẫu giáo đang tranh giành sự chú ý của cha mẹ.
Quý Thư Ngôn làm bộ không nhìn thấy, chuyên tâm ăn cơm sáng.Cơm nước xong xuôi, ba người ai đi đường nấy.
Quý Thư Ngôn đến bệnh viện, trong ngày hôm nay có một ông cụ xuất viện, ngày trước chính anh là người phẫu thuật cho ông cụ nên người nhà đẩy ông cụ tới cảm ơn anh.
"Không cần khách sáo, đây là việc bệnh viện nên làm." Quý Thư Ngôn nhàn nhạt nói.
Lời anh nói cũng là lời trong lòng, bệnh viện tư nhân của họ cũng đã thu những khoản phí tương ứng, mà anh là bác sĩ, toàn lực chữa trị cho bệnh nhân là việc phải làm. Anh đối với ông cụ cũng có chút ấn tượng, ngay từ đầu khi đưa tới cấp cứu, con cái đều rất hiếu thuận, bao hẳn một phòng điều dưỡng riêng cho ông, coi như lúc tuổi già cũng an nhàn.
Tuy ông cụ mới 65, lại bởi vì mắc bệnh Parkinson và Alzheimer nên ông rất dễ quên, con cái quây xung quanh, ông cũng không nói một lời huống chi là Quý Thư Ngôn, ông chỉ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.
Nhưng ngay khi các con sắp chào tạm biệt Quý Thư Ngôn, ông lại đột nhiên giống như lấy lại tinh thần, nâng tay lên nắm lấy tay con gái.
Cô con gái của ông cúi đầu: "Ba, ba làm sao vậy?"
"Chúng ta phải về nhà đúng không?" Ông cụ nói chuyện có chút mơ hồ, giọng nói lại không hề nhỏ, "Mẹ con chắc đang chờ chúng ta, trên đường về, con ghé mua cho ta một bó hoa loa kèn mà mẹ con thích"
Mấy chữ cuối cùng đặc biệt lớn tiếng.
Tai của ông bị lãng, cho nên ông cũng coi người khác cũng bị lãng như ông.
Quý Thư Ngôn nghe được khóe miệng cong lên, cảm thấy ông cụ cũng khá thú vị.
Nhưng anh đảo mắt qua lại phát hiện con cái của ông cũng không cười, ngược lại có chút bất lực. Cô con gái chỉnh lại áo khoác cho ông, nhẹ giọng dỗ dành: "Được rồi, tí nữa con sẽ mua cho mẹ."
Người phụ nữ họ Trịnh lại ngẩng đầu chào tạm biệt Quý Thư Ngôn: "Bác sĩ Quý, chúng tôi đi trước, cảm ơn cậu đã hỗ trợ mấy ngày nay."
Nói xong, bọn họ cũng không trì hoãn thời gian nghỉ ngơi của Quý Thư Ngôn, đẩy ông cụ đi ra ngoài. Đi được mấy mét, anh còn có thể nghe thấy tiếng ông cụ yêu cầu con gái mình mua cho ông bộ đồ mới, nói là vì ở bệnh viện ăn mặc lôi thôi cứ thế này về thì vợ ông sẽ ghét bỏ ông.
Nhưng lần này Quý Thư Ngôn lại cười không nổi.
Anh chỉ nhớ rằng vợ của ông đã mất, ông bị tai nạn khi mua hoa viếng thăm mộ vợ mình nên được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Mấy ngày nằm viện, con gái ông cũng có nói qua, trí nhớ của ông cụ khi tốt khi xấu, có lúc thì tỉnh táo có đôi khi trí nhớ lại dừng ở mười mấy năm trước.
Mười mấy năm trước, vợ của ông còn chưa qua đời.
Quý Thư Ngôn trầm mặc ngồi sau bàn một lúc rồi mới đứng lên đẩy ra cửa sổ, châm một điếu thuốc.
Anh ít khi bị những chuyện sinh lão bệnh tử này lây nhiễm cảm xúc. Là một bác sĩ, quá dễ dàng bị ảnh hưởng cảm xúc không phải là chuyện tốt, sẽ khiến cho phán đoán của mình bị dao động. Anh đã nhìn thấy rất nhiều trường hợp như vậy, và anh cũng đã mất đi chị gái của mình, bốn chữ nhân gian vô thường có thể nói khắc sâu trong tim anh, ít có lý do gì khiến cảm xúc của anh trở nên xáo trộn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!