Chương 49: (Vô Đề)

Quý Viên ngây ra.

Cậu chỉ biết cậu mình mấy năm nay đều thanh tâm quả dục, đối với việc kết hôn cũng không có hứng thú, lại không nghĩ đến việc có con cậu cũng không muốn.

Vốn dĩ Quý Thư Ngôn cũng không nghĩ sẽ nói ra chuyện này, nếu không phải hôm nay Quý Viên nói chuyện muốn có em gái thì anh cũng sẽ giấu kín cho đến lúc chết.

"Lúc trước, sau nỗi đau mất đi con mình, ông bà ngoại muốn đón cháu để cậu có nhiều thời gian sinh hoạt hơn, nhưng cậu không đồng ý." Quý Thư Ngôn nhìn ra ngoài cửa sổ, lại nghĩ tới ngày mà mình cùng ba mẹ thức trắng đêm để nói chuyện: "Cậu biết bọn họ thương cháu, nhưng cậu đã sớm nghĩ kỹ rồi, nói ra thì cháu là cháu trai của cậu, nhưng một khi đã ở bên cậu thì cậu đã xem cháu là con mình rồi.

Cậu không thể bảo đảm khi cậu có thêm một đứa con nữa sẽ không lơ là cháu, cũng không thể bảo đảm bởi vì cưng cháu ngược lại lơ là con của mình. Cho nên sau khi tự hỏi qua đi, cậu cảm thấy có mình con là đủ rồi."

Đây cũng là khi anh qua 25 tuổi, ba mẹ anh cũng không thúc giục anh kết hôn.

Trên đời này phụ nữ tốt có rất nhiều, nhưng Quý Thư Ngôn như vậy, vẫn nên đừng làm chậm trễ con gái nhà người ta.

"Cho nên, đừng ghét bỏ mợ của cháu." Quý Thư Ngôn cười cười, khó có khi nói giỡn vài câu: "Không sinh được cũng không phải do cậu ấy sai. Nếu cháu thích, về sau tự mình sinh đi."

Môi Quý Viên khẽ nhếch, không ra lời.

Ngoài cửa sổ tuyết đã ngừng rơi, một vài bông hoa mai rơi từ trên ngọn cây xuống nổi ở trên mặt hồ trong đêm tạo thành một vòng tròn gợn sóng.

Cậu nhìn Quý Thư Ngôn mặc bộ quần áo tối màu, khuôn mặt trắng nõn, nét mặt thanh tú lạnh lùng, ai nhìn anh cũng đều không cảm thấy anh giống như một người gia trưởng. Dù mất đi ba mẹ nhưng cậu chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc dù là nhỏ nhất trong suốt hơn 10 năm sống bên cậu mình.

Cậu lại có chút muốn khóc, mắt trông mong nhìn Quý Thư Ngôn, gọi một tiếng, "Cậu......"

Quý Thư Ngôn quay đầu nhìn lại, như biết Quý Viên muốn nói gì.

"Đừng nghĩ nhiều quá." Quý Thư Ngôn nói, giơ tay lên chạm vào gương mặt của Quý Viên, mềm mại ấm áp, "Mấy năm nay có cháu, cậu thật sự rất hạnh phúc. Hiện giờ cậu còn có thêm Đoàn Chấp nữa, làm một người bình thường, cậu thấy mình đã rất may mắn rồi."

Cuộc nói chuyện cuối cùng cũng rẽ sang một hướng không ai nghĩ tới.

Tuy rằng Quý Thư Ngôn cực lực khuyên can, nhưng Quý Viên vẫn nước mắt lưng tròng ôm lấy anh, thề nhất định sẽ vì anh mà nỗ lực phấn đấu để anh trở thành một ông già hạnh phúc nhất.

Quý Thư Ngôn năm nay 33 tuổi: "......"

Cảm ơn, nhưng anh cảm thấy mình cần dưỡng lão còn cách một đoạn khá xa.

Cái này cũng chưa tính là gì, Quý Viên còn nước mắt nước mũi tèm lem nói tiếp: "Còn có Đoàn Chấp nữa, cậu yên tâm, cậu ấy là mợ con, con cũng sẽ đối xử tốt với cậu ấy. Hai người không có con cũng không sao. Tương lai con sẽ sinh con cho hai người."

Rốt cuộc Quý Thư Ngôn cũng không thể nhịn được nữa, hất Quý Viên từ trên người xuống dưới.

"Cảm ơn, không muốn lắm." Anh ghét bỏ vẫy vẫy tay với Quý Viên, "Bây giờ cháu đi về phòng đã là báo đáp tốt nhất đối với cậu rồi."

Quý Viên lưu luyến có chút không tình nguyện.

Nhưng tưởng tượng Đoàn Chấp còn chờ ở trong phòng chờ, một đứa cháu hiểu chuyện không nên quấy rầy cuộc sống về đêm của cậu mình.

Cậu chỉ có thể miễn cưỡng đi về phòng, "Đã vậy thì chúc cậu ngủ ngon."

Quý Thư Ngôn nhìn Quý Viên, cũng cười cười, "Ngủ ngon."Quý Thư Ngôn cất cái ly vào phòng bếp, sau đó trở về phòng.

Đoàn Chấp vẫn luôn ở trong phòng chờ anh, ngồi ở đầu giường đọc sách nhưng ngay khi Quý Thư Ngôn về phòng hắn lập tức ném sách đi.

Quý Thư Ngôn nhìn lướt qua mặt bìa, phát hiện đây là sách của anh.

Đoàn Chấp ở chỗ kia như một con sói lớn đuôi to, cũng không biết có nên giả vờ không nhìn thấy hay không. Anh đi đến mép giường tự rót cho mình một ly nước, anh đã uống khá nhiều rượu mận, gương mặt còn hơi nóng, uống vào một ngụm nước đá mới khiến anh cảm thấy tốt hơn.

Đoàn Chấp ngồi xuống bên cạnh ôm lấy anh, "Anh và Quý Viên nói chuyện thế nào rồi?"

"Nói xong hết rồi." Quý Thư Ngôn nói thật bình đạm, "Quý Viên đã nghĩ thông suốt, còn nhận em làm mợ của nó, còn nói phải dưỡng lão cho em nữa kìa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!