Chương 48: (Vô Đề)

Hai ngày sau, Đoàn Chấp và Quý Viên đều sóng yên gió lặng.

Quý Viên trừ bỏ so với ngày thường im lặng hơn một chút thì cũng nhìn không ra có chỗ nào không thích hợp. Trong ký túc xá, hai người khác cũng nhận thấy được điều này nhưng cũng không ai đoán được nguyên nhân thật sự là gì, còn lén lút nói với Đoàn Chấp, có phải trái tim Quý Viên chớm nở rồi không, thích cô gái nhà nào cho nên mới u buồn như vậy.

Đoàn Chấp đang uống nước, nghe đến đây thiếu chút nữa bị sặc.

Trái tim của Quý Viên chớm nở hả, nếu thật sự là vậy thì dễ giải quyết rồi, mặc kệ Quý Viên thích ai hắn đều sẽ trói người đưa tới cho Quý Viên.

"Không thể nào, nghĩ bậy bạ cái gì đấy." Hắn buồn cười nói, nhưng nghĩ lại, hắn lại rơi vào suy tư, "Nhưng nếu các cậu thấy ai thích hợp cũng có thể giới thiệu cho Quý Viên. Ký túc xá của chúng ta chỉ còn một mình cậu ấy độc thân thôi, quá đáng thương."

Bóng đèn nhỏ tự mình nếm trải tình yêu thì sẽ không có thời gian quản mình và Quý Thư Ngôn nữa.

Lưu Tư Nguyên và Sở Hạ cũng nghĩ đến điều đó, khí thế hừng hực tìm bạn gái mình nhờ hỗ trợ kiếm đối tượng.Quý Viên cũng không hề biết toàn bộ người trong ký túc xá đang thay cậu nhọc lòng suy tính chuyện chung thân đại sự.

Gần đây, cậu như biến thành một mỹ nam trầm lặng, cho dù sắp tới kỳ thi cuối kỳ, cậu vẫn rút ra được chút thời gian để đọc những cuốn truyện tình yêu trong sáng do mấy bạn nữ trong lớp giới thiệu.

Vốn dĩ khi nghe thấy tên này còn cho rằng nó rất trong sáng, kết quả tất cả đều là chuyện người lớn giữa hai người đàn ông với nhau, xem đến nỗi cậu thấy tam quan của mình tan nát hết cả, liền trốn ở trên giường khóc lóc một lần nữa.

Trên đời này sao lại có những việc hoang đường như thế.

Thật kỳ quái, lại xem thêm quyển nữa.

Hai quầng thâm mắt tiếp tục lớn hơn.

Chuyện này cũng dẫn tới việc khi cậu nhìn thấy Đoàn Chấp ánh mắt đều quái dị, không tiếng động nhìn eo của Đoàn Chấp, cảm thấy Đoàn Chấp cũng không dễ dàng gì.

Giống như Quý Thư Ngôn đã đoán từ trước, Quý Viên cũng không rối rắm đến mấy ngày.

Hiệu quả của truyện người lớn đúng là có tác dụng rất lớn, hai ngày sau đã đến Nguyên Đán. Khi Quý Thư Ngôn tới đón Quý Viên và Đoàn Chấp đều nhận ra điều đó.

Quý Viên ngồi ở ghế sau nhìn cậu mình và Đoàn Chấp liếc mắt qua lại, vì có cậu ở đây nên ngại ngùng cố gắng che giấu, cậu cũng không còn cảm thấy khó chịu nữa.

Rất bĩnh tĩnh, không hổ là một người đàn ông trưởng thành.

Quý Viên ở trong lòng tự tán thưởng bản thân mình.Suốt ba ngày nghỉ Nguyên Đán, Quý Viên cũng không nói việc phản đối Đoàn Chấp ở nhà của mình, giống như hoàn toàn quên mất sự khó chịu đối với người kia, cứ theo lẽ thường ở chung với Quý Thư Ngôn và Đoàn Chấp.

Hai người cũng đều nhận ra thái độ của Quý Viên có thay đổi. Bọn họ thảo luận sau lưng Quý Viên, cảm thấy Quý Viên chắc hẳn đã cam chịu. Chỉ là da mặt mỏng, ngại nói cho bọn họ biết. Cho nên ở ngày cuối cùng của kỳ nghỉ, Đoàn Chấp để Quý Thư Ngôn và Quý Viên đơn độc ngồi cùng bàn tâm sự với nhau.

Quý Viên còn cầm theo bình rượu trái cây, Quý Thư Ngôn cũng không ngăn cản, còn hùa theo cùng nhau uống hai ly.

Trước mặt bọn họ là một cái bàn dài, khảm ở vách tường, ngồi ở trước bàn có thể nhìn thấy phong cảnh bên ngoài sân vườn, hôm nay có tuyết rơi, hoa mai trong sân cũng đã nở rộ, cánh hoa màu vàng nhạt trong suốt ở trong bóng đêm mông lung uyển chuyển.

Quý Viên nhìn ra phía ngoài cửa sổ, gương mặt đỏ bừng như muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Quý Thư Ngôn cũng không thúc giục cậu, tự mình chậm rãi uống rượu.

Tuyết rơi như vậy lại khiến anh nhớ tới khi Quý Viên vừa mới sinh ra, sinh nhật Quý Viên là vào đầu mùa xuân, sau lễ hội đèn lồng là đến sinh nhật của tên nhóc này. Vốn dĩ thời tiết vào đầu mùa xuân chắc hẳn đã dần ấm áp, nhưng năm đó thời tiết lại cực kì lạnh, khi Quý Viên chào đời còn có một trận tuyết rơi trong mùa xuân. Lúc đó anh mới mười ba tuổi, bản thân vẫn là một đứa nhóc choai choai, đi theo cha mẹ vào bệnh viện, chờ Quý Minh Ưu sinh.

Nhưng đối với đứa cháu trai đột ngột xuất hiện này anh cũng không có hứng thú, Quý Viên nằm trong giỏ trẻ sơ sinh, anh cũng thờ ơ, anh chỉ cảm thấy chị mình vừa mới sinh thật vất vả, vẫn luôn ngồi bên mép giường của Quý Minh Ưu.

Vẫn là Quý Minh Ưu đưa con của mình vào trong tay anh, mỉm cười nói với anh, "Thư Ngôn, em ôm cháu một cái đi."

Anh không tình nguyện vươn tay ra, căn bản không biết làm sao để ôm một đứa bé mềm như đậu hũ này, trên mặt hiện lên sự phản kháng, nhưng anh lại không thể làm trái ý của Quý Minh Ưu.

Khi anh ôm Quý Viên, trong lòng anh chợt dâng lên một cảm giác khó tả. Miệng Quý Viên thổi ra một cái bong bóng nhỏ rồi vỡ tung khiến cho nước miếng bắn khắp mặt anh, vậy mà nhóc con lại không hề có một chút sợ hãi hay khó chịu nào khi nằm trong vòng tay anh, đùa nghịch một lúc rồi nằm ngủ ngon lành, thậm chí còn cọ cọ vào người anh.

Anh ngẩn người siết chặt bàn tay nhỏ của Quý Viên, mềm mại không xương, mềm đến mức nếu nhéo một cái liền rơi, khiến lòng anh vô cớ cảm thấy hoảng loạn.

Anh không biết phải làm sao mà nhìn về phía Quý Minh Ưu, Quý Minh Ưu cũng mỉm cười nhìn anh.

"Thư Ngôn, chúng ta lại có thêm một người nhà rồi." Cô nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!