Chương 47: (Vô Đề)

Quý Viên chán nản trở về phòng, từ phía sau nhìn cậu giống một quả dưa lê nhỏ. Cậu yên lặng đi tắm rồi nằm trên giường suy nghĩ về cuộc đời. Nhưng sau một lúc suy nghĩ, cậu chợt nhận ra một vấn đề, tuy rằng nhà cậu có phòng dành cho khách, tuy rằng nhà cậu đặc biệt sắp xếp cho Đoạn Chấp một gian phòng.

Nhưng lúc này, Đoàn Chấp đang ngủ ở chỗ nào? Không lẽ là....

Cái quái gì thế!

Cậu thở dài ngồi dậy.

Đoàn Chấp, cái người không biết xấu hổ kia, sẽ không phải đang nằm trên giường của cậu mình đi!

Cậu ôm chăn hình con vịt nhỏ, lòng tràn đầy rối rắm muốn tới gõ cử phòng của cậu mình xem thử........

Quý Viên đoán một chút cũng không sai. Căn bản Đoàn Chấp không tính ngủ ở phòng dành cho khách, chẳng qua do hôm nay xảy ra nhiều việc, ngày mai Quý Thư Ngôn còn phải đi làm, nên hai người cái gì cũng không làm chỉ đơn thuần đắp chăn nói chuyện phiếm.

Vẫn là nói chuyện của Quý Viên.

Quý Thư Ngôn nói nhìn tình hình này, có lẽ Quý Viên sẽ sớm chấp nhận thôi.

"Quý Viên chỉ nhất thời quá sốc thôi, cũng không phải vấn đề gì lớn." Quý Thư Ngôn rất bình tĩnh nói, "Chắc thằng nhóc mít ướt này cũng sẽ khóc hai ba ngày cho xem, khi còn nhỏ học trường mẫu giáo không nhận được bông hoa bé ngoan, còn oa oa khóc lóc đòi anh ôm."

Đoàn Chấp bật cười.

Hắn nhìn Quý Thư Ngôn, "Hai người chúng ta giống như một cặp cha mẹ đang thảo luận vấn đề tuổi mới lớn của con mình nhỉ?"

Quý Thư Ngôn không kìm nén được, khóe môi khẽ nhếch lên.

"Quý Viên không dám cứng đầu với anh, chứ với em thì không nhất định."

Đoàn Chấp không để bụng, hắn kéo Quý Thư Ngôn gần lại, ôm sát vào trong lòng ngực, "Nháo thì nháo, em là mợ của cậu ấy, nhường là phải."

"Nếu một ngày nào đó cậu ấy đổi giọng gọi em là mợ, có phải em nên đưa bao lì xì cho cậu ấy không?"

Càng nói càng không đứng đắn.

Quý Thư Ngôn ở dưới chăn đá hắn một cái.

Hai người nhìn nhau, lại cười rộ lên.

Nói tóm lại, lễ Giáng Sinh hôm nay tuy là một trận phong ba tràn ngập kích thích, nhưng cũng không quà tồi tệ. Đoàn Chấp hôn nhẹ lên gương mặt Quý Thư Ngôn, đè thấp giọng nói, ở bên tai anh thì thầm, "Chú Quý, thật ra hôm nay em rất vui."

Quý Thư Ngôn có chút mệt mỏi, mắt hơi lim dim nhìn hắn. Nhưng Đoàn Chấp cũng không nói tiếp nữa, hắn mở mắt nhìn một lát sau đó cũng nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Hắn vui vẻ vì cái gì đây?

Không phải việc Quý Thư Ngôn cuối cùng cũng ngả bài với Quý Viên, mà là Quý Thư Ngôn nói như chém đinh chặt sắt rằng bọn họ đang nghiêm túc quen nhau và sẽ cùng nhau đi tiếp mãi cho đến sau này.

Điều này khiến hắn cảm động hơn bất cứ chuyện gì.

Chú Quý của hắn, kể từ khi anh mở miệng nói yêu hắn, thực sự chưa bao giờ chùn bước.Ngày hôm sau, Quý Thư Ngôn và Đoàn Chấp đều dậy sớm, cứ tưởng Quý Viên sẽ ngủ nướng nhưng không ngờ 7 giờ rưỡi cậu đã lững thững bước ra, hiện tại dưới mắt cậu có hai quầng thâm chứng tỏ đêm qua cậu không ngủ ngon cho lắm.

Cậu tiến vào phòng bếp, liền thấy Quý Thư Ngôn và Đoàn Chấp đang cùng làm bữa sáng, Đoàn Chấp còn giúp Quý Thư Ngôn đeo tạp dề, đeo xong còn ở trên mặt Quý Thư Ngôn hôn xuống một cái.

Thật không biết xấu hổ!

Mặt Quý Viên xanh mét, cố chen vào giữa Quý Thư Ngôn và Đoàn Chấp, nhìn chằm chằm bánh trứng trong nồi, lớn tiếng nói, "Cháu muốn thêm thịt xông khói!"

Quý Thư Ngôn liếc cậu một cái: "Sẽ thêm, còn cho cháu thêm miếng phô mai và chà bông, còn có rau xà lách nữa."

Tất cả đều là món Quý Viên thích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!