Chương 46: (Vô Đề)

Trước khi đi ngủ Quý Viên còn tranh thủ đi ăn khuya, bụng nhỏ đã ăn đến no nê đang muốn trở về, trên tay còn xách cái túi đồ ăn vặt mua ở cửa hàng tiện lợi, nghĩ muốn về ký túc xá chia cho mọi người cùng ăn.

Nhưng vừa đi đến cổng trường học, ánh mắt chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đứng ở đó.

Nếu chỉ có một mình Đoàn Chấp thì không sao, nhưng mặc kệ nhìn thế nào, vẫn thấy trong ngực Đoàn Chấp hình như đang ôm một người nữa, nhưng vì chiều cao chênh lệch nên không thấy rõ khuôn mặt của người nọ, chỉ có thể thấy thân hình mảnh khảnh, áo khoác kéo thấp làm lộ ra một mảng da trắng như tuyết.

A, tình cờ bắt gặp được anh Đoàn đang lén lút hẹn hò với người yêu, thật kích thích nha.

Quý Viên sờ sờ cằm, lộ ra nụ cười bát quái.

Tuy rằng đã biết Đoàn Chấp có người yêu nhưng bọn họ còn chưa nhìn thấy bao giờ, Đoàn Chấp che giấu người "chị dâu" này đến kín mít, ngay cả lúc gọi video cũng không gọi ở ký túc xá, cố tình mỗi lần gọi xong xuân tâm lại nhộn nhạo, nhu tình nơi khóe mắt đuôi lông mày muốn giấu cũng giấu không được, đều bị mọi người trong ký túc xá nhất trí ghét bỏ.

Nhưng ghét bỏ thì ghét bỏ, Đoàn Chấp không chủ động giới thiệu bọn họ cũng không đi nhìn trộm.

Nhưng hôm nay ngoài ý muốn gặp được thì không thể trách cậu được.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Quý Viên mang theo nghiêm túc mà gật gật đầu, sau đó ôm cái túi đồ ăn vặt lớn, rón ra rón rén đi tới vài bước, duỗi dài cổ, chuẩn bị hù dọa Đoàn Chấp một chút.

Nhưng ngay khi cách Đoàn Chấp chỉ còn vài bước chân nữa, Đoàn Chấp hơi nghiêng người cúi đầu hôn người trong lòng mình. Quý Viên còn chưa kịp ngại ngùng thì đã thấy rõ người đang ngẩng đầu đón nhận nụ hôn đó.

Mặc một cái áo khoác len đen, cúc áo có đính hoa thập tự, tóc ngắn màu đen, làn da trắng thuần, một đôi mắt phượng thanh lãnh xinh đẹp, lông mi buông xuống, ngũ quan lập thể lại thanh tú, môi hồng nhuận mềm mại giống như một đóa hoa hồng đang chờ đợi được hái.

Quý Viên sững sờ tại chỗ.

Túi đồ ăn trong tay nắm không chắc lạch cạch một tiếng rơi trên mặt đất, đồ bên trong rơi rớt ra ngoài, lăn xa nhất chính là lon cafe mà cậu định mang về cho Đoàn Chấp. Nhưng Quý Viên không quan tâm đến việc nhặt nó lên, cậu ngơ ngẩn nhìn người được Đoàn Chấp ôm trong ngực.

Kia không phải là ai khác, là cậu của cậu

- Quý Thư Ngôn.

Thậm chí cái áo khoác Quý Thư Ngôn đang mặc là lần trước cùng cậu đi dạo phố mua nó.

Cậu hoàn toàn choáng váng tại chỗ........

Đoạn Chấp cũng không nghĩ tới điều này, hắn tại sao có thể đụng phải Quý Viên ở đây cơ chứ, rõ ràng trước khi ra ngoài vẫn còn thấy Quý Viên đang nằm trên giường. Hắn cũng không quan tâm đến chuyện khác, cúi đầu nhìn biểu tình của Quý Thư Ngôn, theo bản năng xoay người che chắn cho anh.

Hắn đứng yên thì còn tốt, đằng này...... vừa chuyển động Quý Viên liền tức giận.

"Đoàn Chấp!" Quý Viên tức giận đến giống như con cá nóc, rõ ràng cậu chưa từng đánh nhau với người khác, hiện tại phản ứng đầu tiên là sắn tay áo lên, "Cậu đang làm gì vậy!  Cậu...... Cậu bắt nạt cậu của tớ!"

Đối với tư thế vừa rồi của Quý Thư Ngôn, nhìn như thế nào cũng không thể coi là bị cưỡng ép được. Nhưng Quý Viên mặc kệ, bộ não con người có cơ chế bảo vệ, giờ đây cậu giống như một con nhím không muốn đối mặt với thực tế, nên xù lông tự cho rằng Đoàn Chấp đang ép buộc Quý Thư Ngôn.

Đoàn Chấp nhướng mày.

Bắt nạt?

Cố tình nói như vậy, nhưng cũng không sai.

Quý Viên bước qua đống đồ ăn vặt rơi đầy trên mặt đất, hùng hổ đi tới, cậu cũng không biết mình muốn làm gì, chỉ cảm thấy trong đầu ong ong cả lên.

Cho dù tình anh em có tốt đến đâu cũng không thể chiếm tiện nghi của cậu mình được!

Thế nhưng tay cậu còn chưa chạm tới góc áo của Đoàn Chấp đã nghe thấy cậu của mình lạnh lùng gọi tên mình, "Quý Viên."

Giọng nói của Quý Thư Ngôn không cao không thấp, vừa không kinh hoảng thất thố cũng không nghiêm khắc, vẫn lạnh lùng bình tĩnh như mọi khi. Quý Viên lại giống như bị người thít chặt dây cương, đột ngột dừng bước, dưới chân lảo đảo thiếu chút nữa thì ngã.

Cậu vốn đang hùng hổ, bị gọi một tiếng, liền nhanh chóng héo rũ, mi mắt cụp xuống đứng yên tại chỗ.

"Cậu!" Quý Viên cưỡng gọi một tiếng, cũng không chịu ngẩng đầu, chỉ nhìn chằm chằm mũi giày của chính mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!