Chương 45: (Vô Đề)

Quý Thư Ngôn nhìn chằm chằm điện thoại di động, gương mặt như thấy quỷ. Anh mới lái xe đến nơi này được hai phút, Đoàn Chấp sao có thể gọi điện thoại lại đây nhanh như vậy. Sẽ không phải Đoàn Chấp đang ở chỗ nào đó vừa lúc gặp được xe của anh chứ.

Anh nghi ngờ liếc nhìn xung quanh một vòng.

Nhưng xung quanh không có lấy một bóng người, đừng nói là người ngay cả một con mèo hoang cũng không có, chỉ có cái túi nilon không biết ném ra đây, bị gió lạnh thổi cuốn lên treo ở đầu tường.

Anh nhận điện thoại, "Alo?"

Giọng của Đoàn Chấp lại không gì có khác thường, hỏi anh, "Chú Quý, chú đang làm gì vậy?"

Quý Thư Ngôn nhìn cổng trường học trước mặt có chút khó chịu khi phải nói dối, "Anh vừa cùng bạn bè tụ họp trở về, đang lái xe trên đường."

Đoàn Chấp tò mò hỏi, "Cùng với?"

"Trịnh Văn Bân, Lư Sóng, Cố Buối......" Quý Thư Ngôn tùy tiện đưa ra vài cái tên, "Đều là bạn học cũ, em cũng chưa từng gặp qua."

Đoàn Chấp xác thật không nhận biết được ai, nhưng cũng từng nghe qua vài cái tên. Khi Quý Thư Ngôn trò chuyện với bạn bè của mình cũng chưa bao giờ kiêng dè hắn, có đôi khi gọi điện thoại vào lúc họ đang ngủ, giọng nói của Quý Thư Ngôn còn có chút khàn khàn, dựa vào đầu giường, trên cổ có vệt đỏ mà hắn lưu lại, nhưng biểu tình lại đứng đắn lãnh đạm, thi thoảng còn rất độc miệng.

Lại là một loại câu dẫn người khác.

Đoàn Chấp cười một tiếng, cũng không nói với Quý Thư Ngôn trong đầu mình đang nghĩ tới cái gì, hắn dựa vào ban công, móc bật lửa ra châm một điếu thuốc, lại hỏi, "Chơi vui vẻ sao?"

"Cũng được." Quý Thư Ngôn nghĩ một lát lại nói: "Đều là bạn bè quen biết nhau mười năm, cũng không có hoạt động gì đặc biệt, chỉ là tìm cái cớ để gặp nhau thôi."

Khi nói lời này, anh nhớ tới sự ngọt ngào giả vờ đau đầu lúc nãy của bạn mình, anh nói thêm, "Đương nhiên, cũng có người thể hiện tình cảm, trông rất muốn đánh."

Đoàn Chấp không tiếng động mà cười cười, cảm thấy Quý Thư Ngôn hết sức đáng yêu.

Quý Thư Ngôn lại hỏi, "Hiện tại em gọi điện thoại cho anh vậy bài tập đã làm xong rồi sao?"

Đoàn Chấp "Ừm" một tiếng, "Mới vừa xong. Kỳ thật phần của em đã sớm hoàn thành rồi, nhưng trong nhóm có thành viên bị bệnh, không làm kịp phần của mình vì vậy phải chia đều cho mọi người cùng nhau làm."

Việc này cũng không trách được, thi thoảng Đoàn Chấp cũng hay giúp đỡ bạn bè, nhưng nếu không đột nhiên xảy ra chuyện này thì tối nay hắn đã được gặp Quý Thư Ngôn rồi.

Bây giờ thì tốt rồi, toàn ngâm nước nóng.

Hắn có chút buồn bực dúi tàn thuốc vào chậu cây đã chết từ lâu đặt ở bên cạnh.

Bên ngoài, gió lạnh lạnh thấu xương, hắn chỉ mặc một cái áo hở cổ dệt kim nhưng cũng cũng không cảm thấy lạnh, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc. Hắn liếc nhìn xuống dưới, đám sinh viên đi chơi đang lần lượt trở về, sau khi uống rượu vào lại càng không an phận, cùng nhau gào thét hát lớn vài câu, dẫn tới một tràng tiếng mắng nhưng vẫn thản nhiên hi hi ha ha khoác vai nhau đi vào ký túc xá.

Hắn nghe thấy Quý Thư Ngôn ở trong điện thoại hỏi hắn có mệt hay không.

"Không mệt lắm, đều có thể giải quyết được," Đoàn Chấp nhìn chằm chằm cái cây nhỏ đang sáng lấp lánh bên dưới, bị nhóm đàn em coi như cây thông mà trang trí, "Em chỉ có chút nhớ anh thôi."

Hắn nói một cách nhàn nhạt, cũng không có ý làm nũng. Bởi vì đây là cách ngày thường hắn nói chuyện.

Nhưng khi Quý Thư Ngôn nghe được, một tiếng này lại giống như giọt nước nhỏ giọt trên mặt hồ phẳng lặng, hết sức rõ ràng.

Đoàn Chấp lại nói, "Trước kia chưa cùng anh ở bên nhau, mười ngày nửa tháng không thấy được vẫn còn có thể chịu đựng được, bởi vì em biết mình không có chút hy vọng nào. Bây giờ ở bên anh rồi, em lại không nhịn nổi, chỉ muốn cột chặt anh vào bên người mình."

Đoàn Chấp nói xong tự mình nở nụ cười trước.

Tính chiếm hữu của hắn thật sự nhiều như tình cảm của hắn vậy, nhưng Quý Thư Ngôn lại rất dịu dàng bao dung, vuốt phẳng hắn mỗi khi hắn lo được lo mất, khiến cho hắn gần như không có cơ hội phát tác.

Quý Thư Ngôn cũng cười, "Dính người."

Đoàn Chấp nghe giọng nói trong điện thoại, ánh mắt dịu dàng đến chảy mật. Hắn kẹp chặt điếu thuốc trong tay, trong lòng lắc lư qua lại.

Thật ra khi vừa làm xong bài tập hắn muốn lái xe đến nhà Quý Thư Ngôn ngay tức thì, cũng không phải như bây giờ nhớ thương Quý Thư Ngôn qua điện thoại, lúc này hắn muốn gõ cửa nhà Quý Thư Ngôn, nhìn người mình yêu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!