Chương 44: (Vô Đề)

Tuy rằng đã quyết định thẳng thắn với Quý Viên, nhưng việc này cũng phải đợi thời cơ thiên thời địa lợi nhân hòa.

Mắt thấy kỳ thi ở trường của Đoàn Chấp ngày càng đến gần, Quý Thư Ngôn cũng không muốn nói chuyện ở gần thời điểm quan trọng này. Ở trong lòng tất cả các bậc cha mẹ kỳ thi của con cái luôn là điều quan trọng số một.

Quý Thư Ngôn cũng không ngoại lệ. Cho nên anh trái lo phải nghĩ quyết định chờ đến nghỉ đông, còn có thể thuận tiện giúp đỡ Đoàn Chấp chuyển nhà, rất hoàn mỹ.

Đối với việc này Đoàn Chấp cũng không có ý kiến.

"Anh vui vẻ là tốt rồi."

.🌻

Nhưng không phải chỉ có cháu trai anh mới cần phải thi, còn có cả bạn trai nhỏ của anh nữa. Tuy rằng nhìn Đoàn Chấp như một học sinh kém chuyên đánh nhau lại hay trốn học, nhưng trên thực tế lại là một học bá danh xứng với thực, không chỉ có điểm số xuất sắc mà còn rất giỏi văn học, nghệ thuật, thể thao, giải thưởng nhận đầy tay. Năm ngoái điểm tổng kết của Đoàn Chấp còn đứng đầu khoa.

Năm nay bởi vì Đoàn Chấp đi thực tập nên thời gian phân chia cho việc ôn tập cũng thay đổi nhiều, việc học tập cũng không cần phải luôn duy trì vị trí số một, nhưng cho dù có như vậy hắn cũng sẽ không buông lỏng bản thân.

Gần đây, mỗi ngày Đoàn Chấp và Quý Viên đều vùi mình trong thư viện, khi về ký túc xá cũng tự mình ôn tập, bầu không khí hiếu học sôi nổi chưa từng có.

Hiếm có khi Quý Thư Ngôn cảm nhận được sự thanh tịnh bên tai. Bình thường không phải Quý Viên gọi điện thoại phàn nàn với anh về thức ăn ở nhà ăn khó ăn, chương trình học quá nhiều thì chính là Đoàn Chấp nửa đêm quấy rầy, nói trong ký túc xá cô quạnh không ngủ được, nhớ anh.

Hiện giờ, anh khó có được một ngày cuối tuần thong thả, ngồi trên sô pha nhà mình, nhưng trước mặt chỉ có tiếng TV sàn sạt, anh còn có chút không quen.

Thật ra hôm nay Đoàn Chấp có gọi điện thoại tới hỏi anh có muốn đi ăn cùng nhau không, kỳ thật anh có rảnh, nhưng lại suy xét đến việc gần đây bạn trai nhỏ  đều luôn bận mải ôn tập, sợ Đoàn Chấp hẹn hò xong khi trở về còn phải thức đêm đọc sách, cuối cùng anh vẫn từ chối.

"Vẫn nên để khi khác, không phải em có lịch thi rồi sao, sáng mai nhất định phải phát huy tốt đấy." Quý Thư Ngôn mềm giọng nói: "Hôm nay không được, chờ em thi xong rồi nói sau."

Đoàn Chấp dừng một chút, giống như vẫn chưa cam tâm, "Nhưng hôm nay là......"

Nhưng hắn chần chờ vài giây, lại vẫn thỏa hiệp, "Được."

Vì vậy hiện tại Quý Thư Ngôn ngồi một mình ở phòng khách. Anh ăn dưa hấu trái mùa vừa mới mua, rõ ràng anh muốn Đoàn Chấp chăm chỉ học hành thế nhưng hiện tại lại cảm thấy rất tịch mịch. Vừa nghĩ tới đây, di động của anh đột nhiên vang lên, anh cầm lên xem lại phát hiện là Trịnh Văn Bân gọi, rủ anh đến câu lạc bộ.

"Không đi." Quý Thư Ngôn đen mặt, trả lời rất dứt khoát.

Nhưng sau khi từ chối lời mời của Trịnh Văn Bân, thật ra anh cũng không còn việc gì khác, một mình ăn hết nửa quả dưa hấu, lại bắt đầu xem chương trình tạp kỹ trên TV.

Trịnh Văn Bân vẫn không chịu từ bỏ, gọi tiếp một cuộc điện thoại nữa.

"Cậu trốn ở nhà làm gì, tới đây cùng nhau chơi đi, cũng không phải người lạ chỉ toàn là người chúng ta quen." Trịnh Văn Bân hét lên, "Đừng có giống ông già như thế, cũng không phải rôi kéo cậu đi hẹn hò, chỉ có mất người bạn chúng ta gặp mặt thôi."

Quý Thư Ngôn vẫn không dao động.

Trịnh Văn Bân tiếp tục nói, "Cùng lắm thì buổi tối cậu lại trở về, cậu cứ luôn không chịu ra ngoài, sớm muộn gì cũng tách biệt khỏi xã hội, mới 30 tuổi mà giống như 60 vậy."

Câu nói cuối cùng này khiến đuôi lông mày của Quý Thư Ngôn khẽ nhúc nhích. Anh cúi đầu nhìn di động trên tay, màn hình phản quang mơ hồ chiếu ra một khuôn mặt đẹp đẽ, không giống 33 ngược lại chỉ như là 25-26 tuổi.

"Tôi cảm thấy tôi còn khá trẻ......" Anh thong thả ung dung nói.

Trịnh Văn Bân vui vẻ, "Không sai, bề ngoài cậu chỉ mới 20, thế nhưng nội tâm 60 là ít, Thiên Sơn Đồng Mỗ."

"Cút." Quý Thư Ngôn cười mắng một câu.

Nhưng Trịnh Văn Bân đã chân thành mời như vậy, anh cũng không quyết ý giữ mình nữa.

"Được rồi, cậu gửi địa chỉ cho tôi, tôi lập tức qua đó."

Lần này Trịnh Văn Bân không rủ anh đến quán bar nữa mà tìm một quán rượu yên tĩnh, những người ở đây đều đã trên dưới 30 rồi, rất nhiều lúc muốn tìm cơ hội tụ họp nói chuyện nhân sinh hay tâm sự chuyện công việc và gia đình.

Nhiều năm qua, Quý Thư Ngôn vẫn không nói tới chuyện yêu đương với ai, tuy công việc có áp lực mệt mỏi nhưng cũng đã quen, thật sự không có khó khăn gì, vẫn bình lặng như hồ nước mùa thu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!