Chương 43: (Vô Đề)

Ngay từ đầu Đoàn Chấp đã không nghe rõ Quý Thư Ngôn đang nói gì, trận bóng đã vào hồi gay cấn, fan bóng đá toàn trường đều hô to, thiếu chút nữa hất văng giọng nói của Quý Thư Ngôn đi mất.

"Anh nói cái gì?" Đoàn Chấp lại hỏi một lần.

Nhưng lần này Quý Thư Ngôn lại do dự.

Kỳ thật vừa rồi anh nói ra những lời này còn mang theo một chút xúc động.

Như vậy quả thực không giống anh, nhiều năm qua anh vẫn luôn tuân thủ theo các khuôn phép cũ, khắc kỷ thủ lễ (*), thế nhưng từ khi gặp Đoàn Chấp điểm ấy của anh bị đánh tan tác hết cả, hiện tại cư nhiên anh còn bắt đầu suy xét đến việc sống chung, nghĩ đến đau đầu rồi.

(*): tự kiềm chế (yêu cầu nghiêm khắc đối với bản thân), Tuân theo các lễ tiết, lễ nghi

Nhưng anh chỉ do dự vài giây, lại lặp lại những lời vừa rồi một lần nữa.

"Anh nói, Quý Viên phát hiện cũng không sao cả." Anh nhẹ giọng, "Bởi vì anh đã suy nghĩ kĩ rồi, vẫn không nên gạt nó."

Lúc này Đoàn Chấp đã nghe rõ.

Hắn nhíu mày, hơi kinh ngạc nhìn Quý Thư Ngôn.

Hắn không nghĩ tới sau hơn một tháng suy nghĩ, Quý Thư Ngôn vẫn lựa chọn sẽ ngả bài với gia đình.

"Anh nghiêm túc sao?" Hắn hỏi.

Quý Thư Ngôn gật gật đầu, "Anh muốn nói cho Quý Viên biết thậm chí nói cả cho người trong nhà, xác thật có khả năng sẽ phải đối diện với cục diện giống như lúc em come out, nhưng sớm hay muộn cũng đều phải nói, anh vẫn muốn đối mặt từ trước."

Trừ phi bọn họ chia tay trong vòng vài năm tới, nan đề này sẽ tự sụp đổ.

Kỳ thật đây cũng là chuyện rất có khả năng sẽ xảy ra.

Một nam sinh viên 21 tuổi ở cùng với một bác sĩ nam 33 tuổi, cho dù thế nào cũng đều có cảm giác không xứng, giống như một đoạn nhân duyên điên loan đảo phượng, tùy thời đều sẽ bị bình định. Nếu Quý Thư Ngôn là người đứng xem, anh đại khái cũng muốn khuyên chính mình bình tĩnh lại. Nhưng trong non nửa cuộc đời này của anh, gió sương cũng đã đủ nhiều. Khó có được một lần anh không suy nghĩ dựa trên lý tính.

Anh nhìn Đoàn Chấp, "Anh biết em lo lắng chuyện gì, nếu Quý Viên cùng cha mẹ anh phản đối có khả năng anh sẽ hối hận vì đã ở bên em. Nhưng anh bảo đảm với em, sẽ không, anh sẽ không bởi vì bất kì ai mà từ bỏ em. Chuyện tình cảm là chuyện riêng của hai người chúng ta, chỉ cần em không rời bỏ anh, chỉ cần em còn yêu anh, anh nhất định sẽ không chia tay em."

Những lời này xem như là lời âu yếm, ít nhất đối Quý Thư Ngôn thì đúng như vậy.

Thật ra anh rất ít khi hứa hẹn với người khác. Bởi vì nếu không nắm chắc được mọi chuyện anh căn bản sẽ không nói ra. Ở trong trí tưởng tượng của anh, lời thề hay lời hứa hẹn nên để dành đến nghi thức trong hôn lễ mới nói, có lẽ anh cùng cô dâu chưa từng gặp mặt kia không có tình yêu sâu sắc, nhưng một khi anh đã chọn cô, anh sẽ toàn tâm toàn ý cố gắng trở thành một người chồng tốt, một người bạn đời trách nhiệm, mưa gió không bỏ, cùng nhau vượt qua nửa đời còn lại.

Nhưng hiện thực lại khác hoàn toàn, lúc anh nói ra những lời này là khi vừa mới ăn xong bữa khuya, ngồi trong lòng một người đàn ông khác ở trên sô pha, xem trận bóng đá không đoán được thắng thua được chiếu trên TV.

Một chút đều không nghiêm túc, ngược lại giống như đang đùa giỡn.

Nhưng khi Đoàn Chấp nghe được những lời này, lông mi hơi rung động, còn có ánh mắt không thể tin được lại khiến anh có loại cảm giác thỏa mãn kỳ diệu. Anh cười cười với Đoàn Chấp, nói tiếp nửa câu sau: "Sau khi anh nói cho Quý Viên biết, nếu em nguyện ý có thể dọn tới đây."

Đây quả thực là hai câu sát thương trí mạng. Đoàn Chấp còn chưa tỉnh lại từ trong niềm sung sướng khi được Quý Thư Ngôn thổ lộ, lại đón đầu một kích nữa, trực tiếp sững sờ ngay tại chỗ.

Ở chung?

Trong đầu hắn chỉ mới hiện ra hai chữ này, ánh mắt nhìn Quý Thư Ngôn đã không thể dùng từ phức tạp mà hình dung được nữa. Hắn giống như một kẻ mê man, vốn dĩ cho rằng phải trải qua ngàn khó vạn hiểm mới có thể tìm được ngôi sao thuộc về chính mình. Nhưng đột nhiên không hề có dấu hiệu báo trước, ngôi sao hắn luôn khát cầu kia lại dừng ở trong tay hắn.

Quý Thư Ngôn không chú ý tới sắc mặt của Đoàn Chấp, nói xong những lời này lại cảm thấy không quá phù hợp, lập tức bổ sung thêm, "Đương nhiên nếu em không muốn cũng không sao, anh không cưỡng ép em......"

Nhưng anh còn chưa nói xong, Đoàn Chấp đã cho anh câu trả lời.

"Em nguyện ý."

Trả lời rất chắc chắn, chém đinh chặt sắt.

Quý Thư Ngôn còn chưa nói hết, nửa câu sau đã tiêu tán trong không khí. Anh nâng mắt nhìn Đoàn Chấp, Đoàn Chấp cũng nhìn anh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!