Chương 42: (Vô Đề)

Quý Thư Ngôn  không nhớ rõ mình đã về phòng bằng cách nào. Khi ở tầng hầm, còn ngồi trong xe, Đoàn Chấp dơ tay kéo người anh lại, tay đè lên eo anh, ngậm lấy đầu lưỡi của anh liếm mút giống như dã thú thân mật cắn xé.

Tay Quý Thư Ngôn đặt ở trên lưng Đoàn Chấp, nắm lấy áo sơmi của hắn, ngón tay thon dài mảnh khảnh nắm chặt một góc của vải dệt, níu giữ, vò nát.

Nhiệt độ trong xe quá cao, anh cảm thấy mình đã đổ mồ hôi, cả người nóng đến mức như muốn tan ra, giống như biến thành một vũng nước nằm xoài trong tay Đoàn Chấp, tuỳ ý để Đoàn Chấp xoa nắn thành bất cứ hình dạng nào.

Thật là điên rồi!

Quý Thư Ngôn nghĩ, nếu trước kia có ai đó nói với anh rằng anh sẽ khát vọng một người đến như vậy, anh nhất định sẽ lạnh lùng cho rằng người kia là kẻ lừa đảo.

Nhưng thế sự lại kỳ diệu như vậy, ở cái tuổi ba mươi ba khi trái tim anh như một thân cây chết khô, anh đã gặp được người bậc lửa đốt mình.

"Đừng, đừng ở chỗ này." Quý Thư Ngôn dùng hết một tia lý trí cuối cùng, nhẹ giọng cầu xin Đoàn Chấp, "Đi lên rồi..... Lại nói."

Đoàn Chấp thở hổn hển, bên môi dính một chút máu đỏ, không biết là của ai, hắn nhìn chằm chằm Quý Thư Ngôn một lúc mới thì thào nói: "Được."

Đoàn Chấp không hề thả Quý Thư Ngôn xuống mà ôm anh lên lầu hai.

Trong căn biệt thự thật sự rất yên tĩnh, chỉ có hai người bọn họ, hôm nay bóng đèn nhỏ Quý Viên có một bữa tiệc ở trường nên không về. Đoàn Chấp đá văng cửa phòng Quý Thư Ngôn ra, đặt người lên trên giường, quần áo trên người bọn họ gần như bị lột sạch, chỉ còn lại lớp áo sơmi mỏng manh cuối cùng.

Hắn nắm lấy tay Quý Thư Ngôn đặt ở trên cổ áo mình, ra lệnh: "Giúp em cởi ra."

Mặt Quý Thư Ngôn đỏ đến lợi hại, đôi mắt cũng ướt át, hai tay run rẩy giúp Đoàn Chấp cởi quần áo, cơ thể của Đoàn Chấp rất nóng, khi đầu ngón tay mát lạnh của anh chạm vào giống như bị bỏng vậy.

Đoàn Chấp như vậy khiến anh có chút sợ, rồi lại thấy thích.

Lần đầu tiên anh biết hoá ra khi mình ở trên giường thích bị người khác khống chế, cái gì cũng không cần nghĩ, cũng không cần phải lo lắng bất cứ điều gì, cứ như vậy giao phó bản thân cho một người khác.

Bởi vì Đoàn Chấp tuyệt đối không bao giờ làm tổn thương anh.

Trong phòng không bật đèn, tối đen như mực, chỉ có từng mảnh ánh trăng rơi đầy trên mặt đất. Tiếng thở dốc, tiếng nức nở, còn có hai tên gọi triền miên lưu luyến, tất cả đều hoà quyện lại với nhau.

Quý Thư Ngôn bám vào bả vai Đoàn Chấp, mặt đỏ đến mức sắp nổ tung. Anh cảm thấy mình giống như bông hoa đào trên cành vào mùa xuân, buộc phải bung ra từng bông từng bông một. Rõ ràng mức độ xấu hổ của anh đã đạt đến cực điểm, nhưng anh vẫn nhớ rõ mình đã chuẩn bị cái gì, khẽ nói với Đoàn Chấp: "Đầu giường của anh, có, có...."

Anh xấu hổ nói ra, còn không cẩn thận nhéo Đoàn Chấp một cái.

Đoàn Chấp ôm anh, cũng không hỏi thêm câu nào, một tay ôm Quý Thư Ngôn, một tay kéo tủ đầu giường ra. Cho đến khi thấy rõ đồ vật trong ngăn tủ, hắn ngây ngẩn cả người, Quý Thư Ngôn ở trong vòng tay lại mềm mại, ấm ấp, nhu nhược dựa vào ngực hắn.

Nghe được âm thanh ngăn tủ được kéo ra, Quý Thư Ngôn vùi càng đầu xuống thấp hơn.

Đoàn Chấp lấy đồ vật bên trong ra, hắn thật không ngờ Quý Thư Ngôn sẽ tự mình mua bao cao su với dầu bôi trơn, bờ môi hắn chạm vào vành tai anh, biết rõ còn cố tình hỏi: "Quý Thư Ngôn, anh mua những thứ này là muốn em dùng trên người anh sao?"

Hắn với Quý Thư Ngôn vẫn luôn không làm được một bước cuối cùng. Tuy rằng hắn khát vọng anh, nhưng thấy anh thật sự cảm thấy thoả mãn cũng đủ để áp xuống tham vọng trong lòng hắn. Quý Thư Ngôn chưa quen được với việc hắn quá mức thân mật nên hắn vẫn luôn phải kìm nén. Nhưng hắn vạn lần không nghĩ tới, thế mà Quý Thư Ngôn lại chủ động mời mình.

Quý Thư Ngôn vẫn còn gục đầu ở trên vai hắn, anh bị Đoàn Chấp ép hỏi, cả người đều hơi phát run. Nhưng một lát sau anh lại thật sự "Ừ" một tiếng. Anh ngẩng đầu nhìn Đoàn Chấp, đôi mắt ngấn nước cùng hai cánh môi đỏ mọng, xinh đẹp đến hoạt sắc sinh hương.

"Ừ" Anh cảm thấy không được tự nhiên cụp mi xuống, giọng nói rất nhẹ, "Dùng đi."

Bọn họ đều là đàn ông, không ai không biết người nào cũng đều cất chứa ham muốn thoả mãn dục vọng. Hơn nữa, sau hai tháng gần gũi anh đã sớm quen với với sự thân mật của Đoàn Chấp, anh cũng không đành lòng để Đoàn Chấp nhẫn nhịn mãi.

Ánh mắt Đoàn Chấp tối sầm lại.

"Chú Quý." Hắn lại gọi một tiếng, "Chú thật sự muốn em chạm vào, em sẽ không ngừng lại."

Quý Thư Ngôn vẫn cụp mắt, im lặng vài giây mới cố gắng bình tĩnh nói: "Vậy thì không ngừng."

Nếu anh đã nói ra, anh sẽ không hối hận.

Đoàn Chấp chăm chú nhìn Quý Thư Ngôn một lúc lâu mới nhẹ giọng cười một tiếng, "Được."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!