Quý Thư Ngôn trở lại bệnh viện, anh cởi áo khoác treo lên trên mắc, thay áo blouse trắng, chuẩn bị đi nói chuyện với các đồng nghiệp. Khi đang treo áo, chiếc nhẫn plastic từ trong túi anh rơi ra ngoài, rớt ở trên bàn làm việc lăn lộn mấy vòng mới lạch cạch một tiếng nằm xuống.
Quý Thư Ngôn nhặt chiếc nhẫn lên, một chiếc nhẫn plastic rẻ tiền như thế này không có bất cứ giá trị thực tế nào, thật ra anh nên vứt nó đi. Nhưng anh nhìn chiếc nhẫn thêm vài giây, cuối cùng cũng vẫn treo nó lên vật trang trí hình con rắn nhỏ, con rắn nhỏ đang vẫy cái đuôi đột nhiên bị đeo lên người một cái nhẫn, giống như một chiếc vòng cổ bằng đá quý, trông rất đẹp.
Quý Thư Ngôn sờ sờ con rắn nhỏ, nhớ tới lúc Đoàn Chấp đưa cho anh là khi ngồi trên xe buýt trở về khu nghỉ dưỡng, còn dùng ánh mắt tha thiết nhìn anh.
Khi đó anh chưa từng nghĩ tới, thế mà tên nhóc khốn khiếp này lại thành công.
Rõ ràng yêu nhau cũng chưa được lâu nhưng những việc như hẹn hò, ăn cơm, buổi tối ôm nhau ngủ, không biết đã thay đổi từ lúc nào trở thành một phần trong cuộc sống của anh, dễ quen đến mức khiến anh thấy sợ. Mỗi lần nghĩ đến việc được gặp Đoàn Chấp, anh đều không nhịn được cười rộ lên.
Quý Thư Ngôn ở trong lòng khẽ lắc đầu, cảm thấy mình thật không có tiền đồ, anh đặt vật trang trí kia trở về chỗ cũ, cầm lấy bút máy đi ra khỏi phòng làm việc.
Trong mấy ngày tới, Quý Thư Ngôn và Đoàn Chấp đều không gặp mặt nhau.
Trong thời tiết giao mùa từ đông sang thu này, phòng khám bệnh của các khoa ngoại đều chật ních người, tuy rằng bệnh viện của Quý Thư Ngôn là bệnh viện tư nhân nhưng so với mọi khi bận rộn hơn rất nhiều.
Buổi chiều có một người bệnh được đưa đến phòng khám gấp, là một cụ ông 65 tuổi, động mạch vành của người bệnh bị rung thất, cũng may ở gần bệnh viện nên kịp thời được đưa tới nơi, hiện tại đã nhập viện cấp cứu.
Lúc này Quý Thư Ngôn đang bị người nhà bệnh nhân vây quanh, cuộc giải phẫu kéo dài khiến anh cảm thấy rất mệt, nhưng nhìn từ bên ngoài đều không nhìn ra được, nét mặt anh vẫn rất tỉnh táo, anh giải thích tình hình của bệnh nhân với người nhà của họ một cách cặn kẽ rõ ràng, có lẽ nhìn qua anh thật sự rất bình tĩnh, cảm xúc cũng không dao động nhưng chính điều này đã làm dịu đi sự lo lắng khẩn trương của gia đình họ.
"Cảm ơn bác sĩ." Cô con gái út của người bệnh khẩn thiết nói.
"Không có gì" Quý Thư Ngôn nói, "Là việc nên làm."
Anh cũng không rời đi ngay bởi vì trong lòng người phụ nữ trung tuổi này đại khái vẫn còn sợ hãi, nắm lấy tay anh không nhịn được nói thêm vài câu, "Hôm nay ba tôi đi gặp mẹ tôi, còn mua cả hoa nữa, nhưng không ngờ trên đường quay về lại đột nhiên ngã xuống, may mà được bác sĩ các anh cứu về, nếu không...." Người phụ nữ dừng lại một chút, hốc mắt hồng hồng, "Hôm nay là ngày giỗ của mẹ tôi."
Quý Thư Ngôn có hơi kinh ngạc.
Anh nhẹ giọng nói: "Thực xin lỗi. Nhưng lát sau ba của chị sẽ được tích cực điều trị, chắc sẽ không có gì đáng ngại, chị không cần quá lo lắng, cứ phối hợp với bệnh viện là được."
Người phụ nữ họ Trịnh lau nước mắt, "Vậy là tốt rồi, cảm ơn bác sĩ, ngại quá làm chậm trễ thời gian của bác sĩ rồi."
Quý Thư Ngôn lắc đầu, cúi đầu chào rồi rời đi, sau khi thay xong quần áo giải phẫu mới quay trở lại văn phòng của mình lập hồ sơ phẫu thuật.
Di động của anh ném ở trên mặt bàn, anh căn bản không chú ý tới mình đặt chế độ im lặng, chờ đến lúc 9 giờ mới cầm lên, anh mới phát hiện phía trên màn hình đều là cuộc gọi nhỡ của Đoàn Chấp. Anh lập tức cuống lên, đầu óc choáng váng cuối cùng cũng nhớ ra hôm nay anh và Đoàn Chấp có hẹn, nhưng anh lại bận bịu với công việc hoàn toàn quên mất chuyện này.
Quý Thư Ngôn tự vỗ trán mình một cái, lập tức gọi lại cho Đoàn Chấp, công việc hôm nay của anh đã xong, anh nhanh chóng thay áo blouse trắng rồi đi ra ngoài.
Lần này đến lượt Đoàn Chấp không tiếp điện thoại, trong di động chỉ có tiếng nhạc chuông nhẹ nhàng vang lên nhưng không có người trả lời.
Không phải tức giận rồi chứ, Quý Thư Ngôn cắn môi có chút sốt sắng.
Anh thật sự không phải cố ý, nhưng đây cũng không phải lần đầu tiên anh lỡ hẹn như thế này, trước kia cũng có hai lần tạm thời có chuyện, buổi hẹn hò cùng Đoàn Chấp liền bị đẩy về sau. Đương nhiên anh có lý do chính đáng, nhưng thời gian không phải không quý giá, mỗi lần Đoàn Chấp đều vô cùng vui sướng chờ anh, cuối cùng lại nhận được một cuộc điện thoại mất hứng.
Quý Thư Ngôn nắm chặt điện thoại di động trong tay, bước chân nhanh hơn.
Anh nghĩ, nếu chờ lát nữa nhìn thấy Đoàn Chấp, Đoàn Chấp có nổi nóng với anh cũng là chuyện đương nhiên.
Anh thật sự không phải là một người yêu tốt.
Thay vào đó, anh thật tệ.
Nhưng khi anh vừa mới bước xuống đại sảnh, đi ra phía ngoài cửa thì tình cờ thấy được một bóng người cao lớn đang đứng trên bậc thềm.
"Đô ——" một tiếng, điện thoại trong tay anh được kết nối thành công, giọng nói của Đoàn Chấp từ đầu nên kia truyền tới, "Này, chú Quý?"
Quý Thư Ngôn không nói gì, ngơ ngẩn nhìn người đang đứng dưới bậc thềm kia. Mặc áo khoác màu đen, thân hình cao ráo, đẹp trai phong lưu, không phải Đoàn Chấp thì là ai.
Đoàn Chấp như cảm giác điều gì đó, ngẩng đầu nhìn lên liền thấy anh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!