Chương 39: (Vô Đề)

Quý Thư Ngôn suy nghĩ cả một đêm vẫn không nghĩ ra câu trả lời cho khúc mắc của Đoàn Chấp. Sau vài lần hẹn hò cùng Đoàn Chấp, cuối cùng vẫn chọn ở bên ngoài. Hai người cùng đi xem phim do đồng nghiệp của anh giới thiệu, đây là một bộ phim tình cảm với kinh phí thấp, cũng không có bất kì dàn diễn viên sáng giá nào. Nhưng tháng mười hai vừa rồi, bộ phim lại vượt lên, trở thành "hắc mã", chiếm được không ít đầu đề.

*Hắc mã: là những con ngựa đen, thô kệch, xù xì, không ai thèm để ý tới, nhưng con ngựa đó sẽ không ngừng chạy và luôn luôn khiến mọi người ngạc nhiên với khả năng của nó.

Quý Thư Ngôn trực tiếp từ bệnh viện chạy tới. Lúc anh đến, Đoàn Chấp đã ngồi vào chỗ của mình, hình như đang nhắn tin WeChat cho anh, bởi sau đó điện thoại anh liền rung lên.

Anh nhỏ giọng xin lỗi, bước tới bên Đoàn Chấp.

Khuôn mặt Đoàn Chấp vốn dĩ đã lạnh lùng, nhìn thật khó gần, quanh người hắn như có một khoảng không bao trùm. Bình thường hắn ra ngoài một mình cũng như thế này, cùng với dáng vẻ hiền lành thường ngày hoàn toàn đối lập, gương mặt giống như che một tầng sương mờ mịt, hiếm khi cười. Nhưng khi nghe thấy động tĩnh bên cạnh, hắn ngẩng đầu thấy Quý Thư Ngôn, trong nháy mắt nở nụ cười, nhẹ giọng nói, "Chú Quý."

Thấy trên vai Quý Thư Ngôn có vết nước, hắn nhíu mày, lấy khăn giấy lau giúp cho Quý Thư Ngôn, "Bên ngoài trời mưa à?"

"Không có, là tuyết, đột nhiên lại có tuyết rơi." Quý Thư Ngôn ngồi xuống, nhận lấy khăn giấy Đoàn Chấp đưa cho, anh nhớ tới Đoàn Chấp là người phương Nam, lại hỏi: "Em thích tuyết sao?"

Kỳ thật nơi này cũng coi như phương Nam, nhưng so với quê nhà của Đoàn Chấp thì lạnh hơn nhiều, cho nên tuyết rơi cũng không phải điều hiếm thấy.

Đoàn Chấp nhất thời không biết có nên nói thật hay không.

Thật ra, hắn không thực sự thích tuyết lắm. Vào năm hắn mười hai tuổi, bởi vì phạm lỗi nên bị ông nội phạt quỳ ở sân, mà lúc ấy có tuyết rơi, nước ướt đẫm người, mãi cho đến khi hắn sốt cao mới được cô ôm đi.

Bởi vì chuyện này khắc quá sâu, đối với cảnh tuyết rơi hắn vẫn luôn cảm thấy ám ảnh lạnh lẽo, xương cốt đều đông lạnh cả lên.

Nhưng hắn không nghĩ sẽ nói cho Quý Thư Ngôn biết, tuy ngày thường hắn luôn thích bày ra vẻ đáng thương muốn được Quý Thư Ngôn cưng chiều, nhưng lại chưa bao giờ nhắc đến loại chuyện này.

Hắn móc lấy ngón tay Quý Thư Ngôn dưới ghế, thấp giọng nói, "Bình thường thôi, em thấy chơi ném tuyết cũng rất vui, anh thì sao?"

Quý Thư Ngôn cởi khăn quàng cổ xuống, hạ thấp tông giọng, "Anh cũng rất thích, hồi còn nhỏ, chỉ cần tuyết rơi một chút, anh sẽ cùng chị gái đi đắp người tuyết. Mặt hồ đóng băng thì ba anh sẽ đưa cả nhà đi đập băng câu cá. Sau này có Quý Viên, anh liền mua một cái ván xe trượt tuyết cho nó, vẻ mặt thằng bé ngồi ở trên xe y như con Husky nhỏ vậy."

Nhớ tới việc này, anh nhịn không được cười khúc khích.

Quý Viên khi đó bụ bẫm, quần áo dày đến mức trông như quả cầu lăn trên mặt đất. Anh quay đầu nhìn Đoàn Chấp, bởi vì Đoàn Chấp và Quý Viên bằng tuổi nhau. Kỳ thật anh đã từng tưởng tượng dáng vẻ của Đoàn Chấp khi còn nhỏ sẽ như thế nào.

Chắc hẳn sẽ không ngố như Quý Viên đâu nhỉ.

Nhìn Đoàn Chấp là biết từ nhỏ đã thông minh lại điềm đạm rồi.

Trong lòng anh nghĩ như vậy, đột nhiên cảm thấy yêu thương Đoàn Chấp vô cùng, nhưng anh vẫn ngượng ngùng nói ra, xoa xoa đầu Đoàn Chấp. Đoàn Chấp không rõ vì sao ngẩng đầu lên, không hiểu tại sao Quý Thư Ngôn lại đột nhiên dịu dàng như vậy.

Nhưng phim đã bắt đầu rồi, nói nữa cũng không thích hợp nên hắn cũng không hỏi lại, chỉ cầm bắp rang bơ đưa cho Quý Thư Ngôn. Bộ phim kể về cặp thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên tại một thị trấn nhỏ. Yêu đương từ khi còn học cấp ba, sau đó họ chia tay, vòng đi vòng lại, cuối cùng gặp lại nhau ở tàu điện cao tốc trên thành phố.

Nhưng thẳng đến cuối phim, họ cũng không về bên nhau, rốt cuộc từng người từng người lại bỏ lỡ mất nhau.

Bộ phim này là do đồng nghiệp của Quý Thư Ngôn giới thiệu, đối với thể loại phim tình yêu kỳ thật anh không hứng thú lắm. Chỉ là khi tan làm có đi nghe qua, nghe thấy mấy cô y tá ríu ra ríu rít nói rằng bộ phim này rất thích hợp cho các cặp đội đi xem, có ý nghĩa cực kì.

Quý Thư Ngôn đứng ở bên cạnh nghe ngóng, nghe được hai chữ "cặp đôi", lỗ tai anh giật giật.

Anh và Đoàn Chấp, đúng là một cặp.

Anh nghĩ một cách chắc chắn.

Vì vậy khi Đoàn Chấp gọi điện thoại tới hỏi anh đêm nay muốn xem phim gì, anh liền nói ra tên bộ phim này. Nhưng hiện giờ ngồi trong rạp chiếu phim, anh lại không nhìn ra cái cảnh phim nào ý nghĩa đối với cặp đôi kia. Chỉ thấy nam nữ chính lôi lôi kéo kéo, cuối cùng lại không ở bên nhau, đúng là lãng phí thời gian.

Anh nhìn trái nhìn phải, giống như ngoại trừ anh, cả rạp chiếu phim đều rất cảm động, anh chỉ có thể ghé sát vào Đoàn Chấp tìm kiếm sự đồng cảm, "Em thấy hay sao?"

Đoàn Chấp cũng hạ giọng, tiến đến bên tai anh, "Khó coi."

Hai người cùng nhau bật cười.

Nhưng ngại ảnh hưởng đến mọi người xung quanh, lại không dám cười lớn tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!