Chương 38: (Vô Đề)

Tối qua quả là một đêm hoang đường, Quý Thư Ngôn hiếm khi ngủ quá mười giờ như này. Lúc anh tỉnh lại, cổ họng đau rát, nóng bỏng như thể bị nướng trên bếp than một đêm. Anh cũng không mở mắt vội mà nhắm mắt ngồi dậy, ngón tay anh lần mò tìm ly nước trên đầu giường.

Đầu giường anh có một ấm nước nhỏ, nhấn một cái là nước có thể đun sôi ngay, nhưng anh sờ soạng nửa ngày cũng không chạm được vào ấm nước. Ngược lại, tay lại bị người nào đó giữ lấy, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn vào lòng bàn tay.

Lúc này Quý Thư Ngôn mới mở bừng mắt ra.

Đoàn Chấp dù bận nhưng vẫn ung dung ngồi ở đầu giường, ánh mắt tràn ngập ý cười nhìn anh.

"Anh muốn uống nước à?" Đoàn Chấp hỏi.

Quý Thư Ngôn ngơ ngác gật đầu.

Đoàn Chấp đưa ly nước tới tay Quý Thư Ngôn. Anh ngậm miệng ly, từ từ uống hơn nửa cốc, đôi mắt như có như không hướng sang bên cạnh.

Anh vẫn chưa quen với việc vừa mới rời giường đã có một người nằm bên.

Nhất là khi nhớ tới chuyện hoang đường tối qua, mặt anh đỏ bừng đến đáng sợ. Đoàn Chấp biết anh cũng không bài xích việc thân mật với hắn, liền lấy lí do giúp anh bớt mẫn cảm mà ép anh làm không ít chuyện bậy bạ. Lần này anh xin tha cũng vô dụng, Đoàn Chấp ghì chặt tay anh, cả da lẫn xương đều bị hắn ăn sạch sẽ. Thẳng đến sáng nay khi tỉnh lại, vùng da dưới đùi vẫn còn có chút đau đớn.

Quý Thư Ngôn nhíu mày, tỏ vẻ khó chịu.

Đoàn Chấp cũng biết hôm qua mình có hơi quá mức.

Quý Thư Ngôn thật sự quá câu dẫn, đôi mắt anh phiếm hồng gọi tên hắn. Từ trước đến giờ hắn vốn là nhà sư "thanh tâm quả dục", giờ phút ấy đều bị anh ép phải hoàn tục. Hắn nhìn sắc mặt Quý Thư Ngôn, sợ Quý Thư Ngôn không thoải mái chỗ nào liền kéo chăn lên nhìn một cái.

Quý Thư Ngôn lại không chịu, sống chết túm chặt lấy chăn.

"Đụng vào nữa tôi sẽ đập chết em." Sắc mặt Quý Thư Ngôn đen xì, so với dáng vẻ mềm mỏng tối qua hệt như hai người khác nhau, "Bỏ tay ra."

Đoàn Chấp không còn cách nào, chỉ có thể giơ tay đầu hàng. Nhưng hắn không nhịn được cười, trầm giọng nói, "Sao anh lại trở mặt không nhận người thế này, đêm qua anh đâu có như vậy đâu."

Còn không biết xấu hổ mà nhắc tới chuyện tối qua.

Quý Thư Ngôn liếc xéo hắn một cái, vén chăn bước xuống giường, tuy rằng da đùi hơi đau nhưng cũng không quá ảnh hưởng đến việc đi lại. "Lần sau không bao giờ để Đoàn Chấp làm trò xằng bậy nữa" Quý Thư Ngôn trầm mặt đánh răng, trong lòng âm thầm thề.

Đoàn Chấp cũng theo anh vào phòng tắm.

Hôm qua hắn đã mang theo một bộ đồ vệ sinh cá nhân qua đây. Hắn lấy ra một chiếc bàn chải đánh răng, đứng cạnh Quý Thư Ngôn cùng nhau rửa mặt. Hai người đứng sóng vai trước bồn rửa mặt, trong gương chiếu ra hình ảnh một cặp tình nhân, dáng người cao ráo khuôn mặt đẹp đẽ đều rất xứng đôi, không ai kém ai. Quý Thư Ngôn không khỏi nghiêng đầu nhìn Đoàn Chấp một cái, trong phòng tắm của anh lúc trước chỉ có: bàn chải đánh răng, khăn lau mặt, cốc,... đều là một, hiện tại tất cả lại biến thành một cặp.

Bất cứ ai vào phòng đều có thể nhận thấy, nơi đây không còn là phòng ngủ của một ông chú độc thân nữa.

Nhưng cũng may, ngay cả dì quản gia rất hiếm khi vào phòng ngủ của anh, anh không thích người khác động vào đồ của mình. Cho nên anh dặn dì chỉ cần lau sàn là được, những thứ khác không cần đụng tới.

Quý Thư Ngôn lau khô mặt, cúi đầu nhìn đồng hồ, đã gần 11 giờ, đến giờ làm cơm trưa rồi. Anh nói với Đoàn Chấp: "Anh xuống trước, lát nữa em xuống phòng bếp chờ anh nhé." Quý Thư Ngôn nói xong liền ra khỏi phòng, bởi vì hôm nay không đi làm nên anh không thay quần áo, chỉ khoác tạm áo choàng mỏng bên ngoài đồ ngủ. Trong lúc anh còn đang suy nghĩ xem trong tủ lạnh còn món gì, khi chỉ còn cách vài bước là xuống tầng một, anh lại ngây ngẩn cả người.

Chỉ thấy trên sô pha phòng khách, một cậu sinh viên đang ngồi vắt chéo chân, hai má phồng lên, trên tay vẫn còn cầm chiếc bánh kem ăn dở. Cậu mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình, nhìn đáng yêu hệt như chú chuột túi nhỏ.

Kia không phải cháu trai bảo bối của anh thì còn có thể là ai.

Nghe được tiếng động, Quý Viên xoay người, thấy Quý Thư Ngôn cậu liền nở nụ cười, "Hở, cậu dậy rồi ạ?"

Quý Thư Ngôn đột nhiên thấy Quý Viên, toàn thân anh đổ mồ hôi lạnh.

"Cháu về khi nào vậy?" Anh miễn cưỡng trấn tĩnh lại, hỏi.

Ngàn vạn lần đừng nói với anh là thằng bé về tới nhà từ tối hôm qua, tuy phòng anh hiệu quả cách âm rất cao. Nhưng hôm qua anh cùng Đoàn Chấp lộn xộn trong phòng một lúc lâu, không chừng đã bị bên ngoài nghe thấy hết. Nghĩ đến đây, trong lòng anh đều trở nên rối rắm, hận không thể ngay lập tức quay lên lầu, gói gém đồ đạc của Đoàn Chấp lại rồi ném hết ra ngoài.

Cũng may, Quý Viên nuốt miếng bánh kem xuống, thản nhiên nói, "Buổi sáng con mới về nhà, tối hôm qua con cùng mấy người bạn ra ngoài chơi."

Quý Thư Ngôn thở phào một hơi, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!