Chương 37: (Vô Đề)

Sau khi ăn cơm tối xong, Quý Thư Ngôn lấy thạch dâu tây trong tủ lạnh ra làm món tráng miệng, ăn quá nhiều đồ ngọt không tốt cho sức khoẻ nhưng có thể khiến cho người ta cảm thấy tốt lên.

Dâu tây căng mọng có màu đỏ tươi, đều rất tươi ngon, đặt bên trên nền thạch trắng như tuyết đặc biệt đáng yêu, món tráng miệng này là do Quý Thư Ngôn tự làm, chiều nay khó có khi anh được về sớm nên tiện tay làm món thạch sữa, trong lòng anh nhớ rõ Đoàn Chấp thích ăn dâu tây.

Nhưng Đoàn Chấp lại ăn đến thất thần.

Đôi mắt hắn vô thức lướt về phía Quý Thư Ngôn, Quý Thư Ngôn ngồi ở đầu bên kia của ghế sô pha, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm vào chương trình tạp kỹ trên TV, chủ đề của chương trình tạp kỹ này là điều tra tội phạm, mỗi một tập phim đều được dựng lại trên những vụ án giết người có thật, cho phép khách mời tiết lộ thân phận của kẻ sát nhân, mặc dù không có nhiều cảnh đẫm máu nhưng cốt truyện hoàn toàn có liên kết chặt chẽ, ratings vẫn luôn ở mức cao.

Quý Thư Ngôn thường xuyên xem chương trình này, đặc biệt rất thích phân tích hiện trường vụ án mạng, xem đến không chớp mắt.

Anh vừa ăn thạch sữa dâu tây, trên môi chảy ra nước của quả mọng trong suốt sáng lấp lánh, đầy kích động nhìn vào TV, hàm răng còn nhẹ nhàng cắn lấy đầu lưỡi, cực kỳ giống con mèo đang thè lưỡi.

Lúc vừa mới vào cửa hắn còn bận tâm đến việc Quý Thư Ngôn còn chưa ăn cơm tối, không đành lòng để anh bị đói, cố gắng kìm nén dục vọng của mình, giống như dã thú tự đeo dây xích lên cho chính mình, buông tay để cho anh rời khỏi lồng ngực.

Nhưng bây giờ cơm nước đã xong, Quý Thư Ngôn lại ngồi ở trên sô pha chậm rãi xem chương trình tạp kỹ, có vẻ không hứng thú với người ở bên cạnh là hắn. Đoàn Chấp nhìn TV rồi lại nhìn Quý Thư Ngôn, lần đầu tiên hắn nghi ngờ sức hấp dẫn của chính mình. Hắn cư nhiên còn không bằng một vụ án mạng xảy ra năm 1978?

Thật buồn cười.

Quả thực khiến hắn phải chịu một đả kích lớn.

Đoàn Chấp hơi nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào bắp chân trắng nõn lộ ra dưới chiếc quần tây rộng rãi của Quý Thư Ngôn, sắc mặt không tốt, nhưng sau khi suy nghĩ lại cảm thấy lúc này cũng không vội.

Hắn cụp mắt, thong thả ung dung dùng cái thìa tách ra một miếng dâu tây. Những trái dâu đỏ mọng bị chia năm xẻ bảy bởi một chiếc thìa bạc, thịt quả mềm mại chảy ra chất lỏng ngọt ngào nhuộm đỏ lớp thạch màu trắng đục.

Chương trình tạp kỹ này kéo dài hai tiếng đồng hồ, sau khi hết, Quý Thư Ngôn duỗi eo, xoa xoa cổ, gần đây anh phải ngồi bàn làm việc rất nhiều, vai cổ đều có chút cứng đờ. Anh dơ đồng hồ lên nhìn thời gian, đã 11 giờ, cũng nên nghỉ ngơi.

Anh đứng lên, nói với Đoàn Chấp, "Đi ngủ thôi."

Đoàn Chấp đặt điện thoại xuống, rất ngây thơ cười cười với Quý Thư Ngôn, "Được."

Tất nhiên đêm nay Đoàn Chấp ngủ ở trong phòng của anh. Anh đã thoả hiệp chuyện này, coi như anh phát từ thiện, từ khi Đoàn Chấp bước vào cửa nhà, anh lại không có điểm dừng nhất định nào cả. Hôm nay Đoàn Chấp còn tự giác mang theo quần áo tới đây, không chỉ có thế, hắn còn đóng gói vài bộ quần áo hàng ngày mang tới cùng, quang minh chính đại treo vào trong tủ quần áo của Quý Thư Ngôn, như thể muốn cắm rễ ở đây luôn.

Quý Thư Ngôn ngẩng đầu liếc mắt nhìn một cái, cũng không nói gì, khoé miệng ngược lại hơi cong lên, hành động vòng vo này quá rõ ràng, ở trong mắt anh còn có vài phần đáng yêu.

Anh đi tắm rửa trước, Đoàn Chấp nối tiếp phía sau.

Chờ đến khi Đoàn Chấp mang theo hơi nước bước ra từ phòng tắm, Quý Thư Ngôn đã ngồi ở đầu giường được một lúc lâu, anh mặc một bộ đồ ngủ màu lam khói đang cúi đầu xem Ipad.

"Anh không ngủ à?" Hắn hỏi Quý Thư Ngôn.

"Xem xong cái này sẽ ngủ." Quý Thư Ngôn lơ đãng nói, "Anh đọc được một nửa bài luận văn này rồi, chỉ còn thiếu cái đuôi nữa thôi."

Đoàn Chấp nằm trên giường nghiêng đầu nhìn Quý Thư Ngôn, đều nói dưới đèn xem mỹ nhân, Quý Thư Ngôn ở dưới ánh đèn xác thật có trắng hơn, ấm áp như ngọc, ngón tay thon dài trên màn hình máy tính bảng nhẹ nhàng chuyển động, thật là khiến lòng người rục rịch, lại cũng thực sự thanh tâm quả dục không dính chút khói lửa nào.

Đoàn Chấp không khỏi nghĩ lại, có phải hai ngày gần đây hắn quá mức an phận hay không, vừa rồi ở dưới lầu quá dễ nói chuyện, thế cho nên Quý Thư Ngôn mới quên mất một người trẻ tuổi khí huyết cương dương có bao nhiêu nguy hiểm, mới có thể không để tâm đến hắn.

"Chú Quý" Đoàn Chấp nằm ở trên giường gọi anh, hơi nhướng người lên, áo ngủ màu đen vẫn chưa được buộc chặt, lỏng lẻo tuột xuống dưới, lộ ra cảnh xuân nơi lồng ngực.

Trong đầu Quý Thư Ngôn còn đang tự hỏi về căn bệnh tim bẩm sinh cùng ứng dụng kỹ thuật 3D, nên không nhìn Đoàn Chấp, chỉ thản nhiên đáp, "Hả?"

Biểu tình của Đoàn Chấp càng thêm nguy hiểm.

Cả người hắn hơi khom về phía trước tiến đến trước mặt Quý Thư Ngôn, tay đặt ở hai bên sườn của anh, bóng người phủ xuống, dễ dàng vây kín anh vào trong đó.

Rốt cuộc Quý Thư Ngôn cũng nhận thấy có gì không đúng, ánh mắt di chuyển từ ipad nhìn lên mặt Đoàn Chấp. Ánh đèn ở đầu giường sáng lên thứ ánh sáng màu vàng dịu nhẹ chiếu lên trên hàng lông mày của Đoàn Chấp, nhưng vẫn không hoà tan được đôi mắt màu hổ phách, lông mi chỉnh tề rõ ràng, lúc không cười cũng rất có tính công kích.

"Làm sao vậy?" Quý Thư Ngôn khó hiểu hỏi.

Đoàn Chấp nhìn chằm chằm vào đôi mắt anh, "Chú Quý, nếu chú chưa muốn ngủ không bằng làm chuyện khác đi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!