Hôm nay Đoàn Chấp kín lớp, thật vất vả lắm mới học xong tiết cuối cùng về bảo mật thông tin rồi mới có thể quay lại trò chuyện với Quý Thư Ngôn.
Đương nhiên hắn không nói chuyện trong ký túc xá mà ngồi ở rừng cây nhỏ cạnh khu chung cư, trong khoảng thời gian này xung quanh đây đều có nam nữ nói chuyện yêu đương, có người còn ở trước cửa ký túc xá lưu luyến không muốn rời đi, đi một bước lùi lại hai bước, con đường chỉ có vài mét lại hận không thể đi đến nửa giờ. Đoàn Chấp cũng từng không thèm nhìn đến những hình ảnh này, thậm chí còn cảm thấy bọn họ giả tạo làm ra vẻ, hoàn toàn không hiểu nổi những hành động yêu đương kiểu vậy, nhưng hiện giờ hắn đã hiểu rõ.
Nếu hắn có thể du hành trở lại mười mấy năm trước đến ký túc xá của Quý Thư Ngôn, hắn sợ là mình sẽ bỏ qua mọi nội quy của trường mà giống như cái đuôi nhỏ theo Quý Thư Ngôn đi lên lầu. Lời mời gọi video của hắn đã được gửi đi được một lúc lâu, Quý Thư Ngôn ở bên kia mới nhận máy, nhìn xung quanh có vẻ anh đang ở trong phòng làm việc, giống như đang viết bệnh án, trên người vẫn còn đang mặc áo blouse trắng, đeo kính mắt, sắc mặt ở dưới ánh đèn có chút nhợt nhạt, mang theo vẻ lạnh lùng xa cách người khác đến ngàn dặm.
Ánh mắt Đoàn Chấp trên dưới đánh giá Quý Thư Ngôn vài lần.
Thật ra hắn chưa bao giờ thấy Quý Thư Ngôn mặc áo blouse trắng, hắn chạm mặt anh không phải ở nhà thì chính là đi ra ngoài nghỉ phép, Quý Thư Ngôn đều ăn mặc giản dị, duy nhất chỉ có một lần gặp ở bệnh viện, còn vừa lúc bắt gặp anh vừa tan làm, nhưng chiếc áo blouse trắng đã được thay ra.
Hắn cảm thấy có chút không thoả mãn.
Lần đầu tiên hắn biết có người lại có thể mặc áo blouse trắng đẹp đến như vậy, cho dù Quý Thư Ngôn ngồi ở sau bàn làm việc cũng vẫn đĩnh bạt như tùng (1), trên tay cầm bút máy để lộ ra một đoạn cổ tay trắng trẻo mảnh khảnh, đoan trang giống như miếng ngọc bội xanh.
(1)Hình dung cao siêu xuất chúng
"Sao em lại không nói gì?" Quý Thư Ngôn ở đầu kia video hỏi.
Lúc này Đoàn Chấp mới lấy lại tinh thần, "Không có gì, vừa nãy mới nhớ tới một chuyện." Hắn hỏi Quý Thư Ngôn, "Anh còn chưa tan làm sao?"
Quý Thư Ngôn "Ừ" một tiếng tiếp tục cúi đầu viết bệnh án, "Còn đang viết hồ sơ bệnh án, hôm nay phải viết xong chờ lát nữa còn có tài liệu để đọc, chắc sẽ về muộn."
"Thật vất vả." Đoàn Chấp có chút hụt hẫng, nhìn vẻ mệt mỏi trên mặt Quý Thư Ngôn lại thấy đau lòng, nhưng đây là công việc của anh, hắn cũng không thể can thiệp vào.
Thật ra Quý Thư Ngôn đã tập mãi thành quen, gần đây anh đã chuyển đến phòng làm việc riêng của mình, mấy ngày tăng ca gần đây có chút quạnh quẽ, Đoàn Chấp gọi điện tới ngược lại giống như là đang có bạn cùng đồng hành.
Anh nhìn hồ sơ bệnh án của người bệnh, thuận miệng hỏi, "Hôm nay em ở trường học đã làm gì, có nhiều tiết học không?"
Đoàn Chấp liền đem mọi chuyện hôm nay đều nói một lần, đặc biệt là buổi sáng nay ba người ở ký túc xá còn ép hỏi hắn người kia là ai.
Quý Thư Ngôn hơi ngước mắt lên, có chút kinh ngạc, không ngờ Đoàn Chấp nhanh như vậy đã cùng người khác thẳng thắn nói mình đang yêu đương.
"Anh thấy phiền sao?" Đoàn Chấp thấy vậy nói, "Nếu thấy phiền lần sau em sẽ không nói nữa, em cũng chưa nói với bọn họ anh là ai."
Hắn vẫn luôn là người có tính cách thẳng thắn, hắn và bạn bè trong ký túc xá đều có quan hệ tốt, hắn cũng không muốn giấu giếm, chỉ là thân phận của Quý Thư Ngôn có phần đặc biệt, hắn không muốn gây thêm phiền toái cho anh cho nên mới chỉ nói bản thân đã có người yêu.
Quý Thư Ngôn lại nhẹ nhàng lắc lắc đầu, "Sẽ không." Anh dùng đầu bút vễ lên trên giấy một dấu tích, lại nói thêm, "Anh chỉ lo nó sẽ ảnh hưởng đến em."
Anh và Đoàn Chấp ở bên nhau hiển nhiên chuyện này đối với Đoàn Chấp càng bất lợi hơn. Anh là người trưởng thành rồi, nơi làm việc lại là bệnh viện của nhà mình, cho dù có đồn thổi vớ vẩn cũng sẽ không nháo đến trước mặt anh. Nhưng Đoàn Chấp vẫn còn là sinh viên, so với anh nhỏ hơn mười ba tuổi, lại còn có bề ngoài rất được, anh là người đã từng trải không cần đoán cũng biết sẽ có người dùng thành kiến như thế nào đánh giá Đoàn Chấp.
Đây mới là chuyện anh chịu không nổi.
Anh không phải là người không để ý tới ánh mắt của người khác, nhưng nếu anh đã quyết tâm cùng Đoàn Chấp yêu đương, sẽ không hy vọng em ấy vì mình mà chịu uỷ khuất.
Nhưng Đoàn Chấp lại nghĩ sai, "Anh sợ Quý Viên biết sao?"
Đây cũng là một vấn đề.
Quý Thư Ngôn liếc mắt nhìn Đoàn Chấp một cái, cũng không giải thích, tính cách của Đoàn Chấp vẫn luôn trước sau như một, cởi mở lại phóng khoáng, những lo lắng của anh trong mắt Đoàn Chấp căn bản không đáng nhắc tới.
Nói đến Quý Viên...... Quý Thư Ngôn nghĩ một lát, "Sớm muộn gì nó cũng biết, anh sẽ tìm thời gian thích hợp để nói chuyện với nó, em không cần lo lắng, cứ ở chung như bình thường là được."
Anh nói chuyện này có chút tuỳ ý như là một việc nhỏ không đáng nhắc đến, lòng Đoàn Chấp lại nóng lên. Quý Thư Ngôn trước sau không chịu tiếp thu hắn, bởi vì còn bận tâm đến quan hệ giữa hắn và Quý Viên, nhưng chờ đến khi bọn họ thật sự ở bên nhau tính kiên định cùng trách nhiệm của Quý Thư Ngôn lại bộc lộ rõ ràng, anh không những không muốn giấu giếm còn chuẩn bị tự mình giải quyết chuyện này.
Đoàn Chấp nhìn chằm chằm chữ viết của Quý Thư Ngôn trong video, trái tim hắn giống như ngọn cỏ đuôi chó lắc qua lắc lại, lúc làm việc Quý Thư Ngôn rất nghiêm túc lại thong dong, công việc cũng là chữa bệnh cứu người, nhưng khi hắn nhìn bác sĩ Quý một thân cấm dục lạnh lùng trong đầu hắn lại chỉ nghĩ đến việc trăng gió trong nhân gian.
Thật tiếc, ánh mắt hắn lộ liễu đến mức muốn lột trần Quý Thư Ngôn, nhưng anh lại không hề cảm nhận được chỉ chăm chú nhìn tờ giấy trong tay, trong đầu đều là tiền sử bệnh án của bệnh nhân.
Đoạn Chấp thở dài, "Sao mới xa anh có một ngày mà em đã bắt đầu thấy nhớ anh rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!