Chương 32: (Vô Đề)

Quý Thư Ngôn nắm tay Đoàn Chấp đi ra ngoài, đây hình như là lần đầu tiên anh nắm chặt tay Đoàn Chấp.

Tay anh đã quen cầm dao mổ, trên đầu ngón tay có vết chai mỏng, ngón tay mảnh mai khác biệt, nhiệt độ lòng bàn tay không quá cao, nhưng bị Đoàn Chấp nắm chặt trong tay, cũng chậm rãi nóng lên.

Hai người đàn ông nắm tay nhau như vậy, vóc người cũng không tính là thấp, đi trên đường còn rất dễ thấy, ngẫu nhiên có người sẽ đi ngang qua nhìn bọn họ một cái, nhưng rất nhanh đều vội vàng rời đi.

Nếu như trước kia, Quý Thư Ngôn tất nhiên sẽ cảm thấy không được tự nhiên, anh không thích bị người khác chú ý, càng chán ghét ánh mắt người khác dò xét.

Nhưng lần này anh lại không có cảm giác gì, Đoàn Chấp đi bên cạnh anh, cao hơn anh một cái đầu, anh ngẩng đầu lên là có thể nhìn thấy sườn mặt rõ ràng của Đoạn Chấp, người chung quanh liền trở thành bối cảnh không quan trọng.

"Về có mệt không?", anh hỏi Đoàn Chấp, "Sao  không ở lại Vân Đô chơi mấy ngày?"

"Cũng may, không mệt lắm đâu ạ." Đoàn Chấp đáp, "Thi đấu xong cũng không có nhiều thời gian, buổi tối cháu có đến tháp Vân Đỉnh rồi, mấy chỗ khác không kịp đi."

Quý Thư Ngôn gật gật đầu, "Vậy để tôi dẫn cháu đi ăn trước, hôm nay là sinh nhật cháu, tôi đã đặt nhà hàng rồi."

Đoàn Chấp cũng không có dị nghị, đi theo anh đến bãi đỗ xe ngầm.

Hôm nay là thứ ba, từ ga tàu cao tốc trở về không quá đông, nhưng Quý Thư Ngôn nói nhà hàng ở trung tâm thành phố, là nhà hàng ở trên tầng cao nhất, anh suy xét kĩ rồi, anh không muốn phải chen chúc nơi phố xá đông người, nơi này lại vừa vặn cách nhà anh không xa, nên chỉ cần để xe ở nhà, rồi cùng Đoàn Chấp tản bộ qua đó là xong.

Lúc đi tới nhà hàng, Đoàn Chấp hỏi, "Có phải Quý Viên đang đợi chúng ta ở bên trong không?"

Theo bản năng, hắn cho rằng, Quý Thư Ngôn chắc chắn sẽ không quên gọi Quý Viên, hôm nay là sinh nhật hắn, tuy rằng hắn rất muốn cùng Quý Thư Ngôn vượt qua, nhưng theo tính cách của Quý Thư Ngôn, để tránh xấu hổ, nhất định sẽ kéo Quý Viên đi cùng.

Nhưng Quý Thư Ngôn ngẩng mặt lên khỏi chiếc khăn quàng cổ, mờ mịt nói, "Hả? Tôi không gọi nó."

Đoàn Chấp ngây ngẩn cả người, vẻ mặt vi diệu, "Vì sao?"

Quý Thư Ngôn kỳ quái nhìn hắn, "Không phải cháu nói muốn cùng tôi trải qua sinh nhật hay sao? Nó tới đây, nói năng ồn ào, tôi với cháu cũng…"

Nói đến đây thì anh dừng lại.

Bởi vì nửa sau của câu là —— Tôi với cháu cũng không thể ở riêng với nhau.

Từ khi đón Đoàn Chấp ở ga tàu cao tốc, tâm anh loạn như ma, giống như lời nói nghẹn đầy trong miệng, thời thời khắc khắc muốn phá đất mà ra.

Nhưng nếu thật sự hỏi anh rốt cuộc muốn nói cái gì, anh lại nói không nên lời.

Anh còn chưa nói hết, Đoàn Chấp đã hiểu ý tứ trong đó, hắn cúi đầu, nhìn thấy Quý Thư Ngôn vùi nửa khuôn mặt trong khăn quàng cổ, cuối thu, nhiệt độ buổi tối hơi thấp, rất dễ bị lạnh, vành tai Quý Thư Ngôn phủ một tầng màu hồng mỏng, lại không biết là do đông lạnh hay là do nguyên nhân khác.

Đoàn Chấp lần này lại không trêu chọc gì Quý Thư Ngôn, chỉ dùng ánh mắt sâu kín nhìn anh trong chốc lát, lại nắm lấy tay Quý Thư Ngôn, "Vậy đi thôi."

🐾🐾🐾

Hai mươi phút sau, Quý Thư Ngôn và Đoàn Chấp đến nhà hàng mà anh đặt.

Nhà hàng này mỗi ngày chỉ tiếp một số lượng khách hạn chế, giữa mỗi chỗ ngồi đều có vách ngăn đặt rất tinh tế, xung quanh có hoa lá và cây cối che chắn, không gian riêng tư rất tốt.

Quý Thư Ngôn đặt bàn bên cạnh cửa sổ, ngoài cửa sổ đèn đuốc rực rỡ, từ đây nhìn xuống có thể bao quát quang cảnh thành phố về đêm lộng lẫy. 

Cho nên nơi này cũng là nơi các cặp đôi thường xuyên hẹn hò, Quý Thư Ngôn thấy bình luận này trên mạng, sau khi do dự vẫn quyết định chọn nơi này.

Anh ngồi trên ghế, cầm cốc nước, không hiểu sao lại không dám ngẩng đầu nhìn Đoàn Chấp.

Khăn quàng cổ và áo khoác của anh đã được bồi bàn cầm đi, chỉ còn lại áo sơ mi trắng bên trong, ánh đèn trên đỉnh đầu cùng bầu không khí ảm đạm càng làm nổi bật làn da trắng của anh, rồi lại càng làm cho hai mảng hồng trên mặt anh trở nên rõ ràng hơn.

Đoàn Chấp thấy buồn cười, nhịn không được nhẹ giọng hỏi anh, "Chú định cả đêm nay không ngẩng đầu lên à?"

Quý Thư Ngôn cứng đờ trong chớp mắt, miễn cưỡng ngẩng đầu lên, nhưng vừa mới tiếp xúc với ánh mắt của Đoàn Chấp, anh lại như bị thiêu đốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!