Đoàn Chấp thực sự làm đúng như lời hắn nói, một tuần kế tiếp không thấy xuất hiện, Quý Viên tỉnh lại phát hiện ra Đoàn Chấp bỏ lại mình trở về trường học trước, còn buồn bực lẩm bẩm một câu, "Đoàn Chấp đúng là chẳng có nghĩa khó gì cả, sao lại bỏ mặc mình như thế chứ."
Quý Thư Ngôn ở bên cạnh vắt nước trái cây, làm bộ không nghe thấy.
Mấy ngày sau, Đoàn Chấp cũng không gửi cho anh thêm bất kỳ tin nhắn nào, chỉ gửi cho anh một bức ảnh lúc cùng các bạn đến Vân Đô.
Bức ảnh này có lẽ là do người khác chụp, Đoàn Chấp đang đứng dưới biển báo trên đường, đội mũ, cầm điện thoại di động không biết đang nói chuyện phiếm với ai, bên cạnh là một cây bạch quả che rợp trời, lá cây màu vàng rơi xuống, vừa vặn lướt qua vai hắn.
"Đến Vân Đô rồi", Đoàn Chấp viết, "Ngày mốt sẽ thi đấu."
Vô cùng giống người đi xa, theo thói quen muốn báo bình an cho gia đình, bản thân Quý Thư Ngôn và Quý Viên cũng hay làm như vậy.
Nhưng anh và Đoàn Chấp thì tính là thân phận gì đây.
Anh nhìn tấm ảnh này hồi lâu, cách một lúc, mới trả lời ra một câu, "Thi đấu tốt."
Sau khi gửi đi, bản thân anh cảm thấy mình cổ hủ, giống như giáo viên chủ nhiệm đang chăm sóc cho học sinh của mình, tràn ngập tính công thức hóa.
Nhưng nghĩ lại, anh vốn lớn hơn Đoàn Chấp nhiều tuổi, cứng nhắc, không thú vị mới là chuyện bình thường.
Không hiểu sao trong lòng anh hơi trầm xuống, cất điện thoại di động lại, xoay người đi vào quán cà phê bên cạnh.
Trịnh Văn Bân có một người bạn mở quán cà phê, hôm nay vẫn còn đang trong thời gian thử nghiệm, nên gọi một đám bạn bè tới hâm nóng, người bên trong có vài người Quý Thư Ngôn quen biết, nhưng đa phần là không quen.
Anh vốn không phải là người thích xã giao, từ đầu đến cuối luôn ngồi bên cạnh Trịnh Văn Bân, yên lặng lắng nghe mọi người nói chuyện phiếm, giảm thiểu cảm giác tồn tại.
Nhưng với tướng mạo và khí chất của anh, muốn bỏ qua cũng là việc khó, không bao lâu đã có người tới xin số điện thoại.
Anh vẫn đang lơ đãng xuất thần, căn bản không để ý, mãi đến khi Trịnh Văn Bân đụng đụng người, anh mới phục hồi tinh thần, "Hửm?"
Trịnh Văn Bân chỉ chỉ bên cạnh anh, "Có người đang nói chuyện với cậu đó."
Quý Thư Ngôn quay đầu lại, phát hiện bên cạnh có một cô gái tóc dài, dung mạo thanh tú, tuy không quen biết nhưng cũng có chút ấn tượng, cũng là bạn bè của ông chủ quán cà phê, vừa rồi lúc hàn huyên đã nói mình tên là Cốc Tung, là tổng biên tập của một tòa soạn tạp chí nào đó.
Anh gật đầu, khách sai nói, "Xin chào."
Cố gái này có lẽ không ngờ anh lại không hiểu phong tình như vậy, phá lên cười, cũng nói một câu, "Xin chào."
Cô nhìn Quý Thư Ngôn một chút, trong tình huống mà tất cả mọi người đều quen thuộc, Quý Thư Ngôn im lặng như vậy ngược lại có vẻ không hợp, nhưng từ lúc vừa bắt đầu, cô đã chú ý tới người này, bộ dạng rất vừa mắt, cho dù không nói một lời, thậm chí còn không cười, cũng giống như bức tranh sơn thủy hắt mực tả ý, là loại tranh thích hợp trưng bày trong nhà.
Cô rất thích kiểu đàn ông xinh đẹp tràn đầy thư pháp này, bắt chuyện hỏi thăm bạn bè xem đây là ai, sau khi xác nhận người ta đang độc thân, cô trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Quý Thư Ngôn, mắt thấy Quý Thư Ngôn vẻ mặt mờ mịt nhìn mình, căn bản nhìn không ra ý đồ của cô, ngược lại giống như một học sinh ngoan ngoãn đang chờ cô nói chuyện, ý cười của cô càng đậm hơn, cũng không quanh co lòng vòng, trực tiếp nói, "Tôi ở bên cửa sổ nhìn anh được một lúc lâu rồi, muốn làm quen một chút, có thể trao đổi phương thức liên lạc không?"
Cô đã lấy điện thoại di động ra, mỉm cười chờ Quý Thư Ngôn đáp ứng.
Người đàn ông vừa nhìn đã biết được dạy dỗ tốt như Quý Thư Ngôn, rất ít khi làm người khác mất mặt, huống hồ hôm nay vốn là để mọi người quen biết lẫn nhau, thật sự không có lý do từ chối.
Nhưng Quý Thư Ngôn lại do dự.
Đã nói đến nước này, anh lại không biết đây là đang bắt chuyện chính là kẻ ngốc.
Nếu như trước kia, anh quả thật sẽ khách sáo thêm wechat, dù sao cũng là bạn của bạn, không cần khiến cho người ta xấu hổ, về phần có nói chuyện hay không thì lại là chuyện khác.
Nhưng hôm nay, anh nhìn cô gái đối diện, lại xin lỗi lắc đầu, "Xin lỗi, hôm nay tôi không cho được."
Cốc Tung mở to hai mắt, rất ngoài dự liệu.
Nhưng Quý Thư Ngôn vô cùng khẩn thiết nhìn cô, cô cũng không cảm thấy bị mất mặt, có hứng thú hỏi, "Vì sao, anh có bạn gái rồi à?"
Nếu thật sự là như vậy, cũng chỉ có thể coi như cô ra tay chậm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!