Chương 28: (Vô Đề)

Cả bộ phim này Quý Thư Ngôn đã chẳng còn tâm tư nào xem tiếp.

Đoàn Chấp sau đó cũng không làm thêm bất cứ động tác nhỏ nào nữa, an phận ngồi cách anh không đến nửa mét, nhưng Quý Thư Ngôn vẫn cảm thấy đứng ngồi không yên.

Đầu ngón tay vừa bị Đoàn Chấp mút qua giống như bị bỏng, nóng rẫy.

Chuyện này đã quá giới hạn rồi, anh nghĩ, anh cố gắng kiềm chế không để bản thân nhìn Đoàn Chấp, rõ ràng đang nhìn chằm chằm màn hình, những lại chẳng có thứ gì thu được vào tầm mắt.

Anh dung túng Đoàn Chấp bước vào nhà mình, cũng đồng ý cách ở chung với Đoàn Chấp như trước kia.

Nhưng anh không cho phép Đoàn Chấp… Không cho phép Đoàn Chấp trêu chọc mình như vậy.

Chuyện ái muội này đã vượt quá giới hạn mà trưởng bối và vãn bối nên có.

Huống chi phía trước mặt còn có một Quý Viên ngồi lù lù như thế.

Quý Thư Ngôn nhìn Quý Viên ngồi trên thảm, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Quý Viên vẫn đang hít thở nhanh chậm theo cốt truyện, hoàn toàn không biết vừa rồi ở sau lưng, cậu của mình và người anh em của mình, mười ngón tay đan chặt như đang vụng trộm.

🐾🐾🐾

May mắn thay, hai mươi phút sau, bộ phim kết thúc.

Đại cừu đắc báo(1), nam chính hoàn thành tâm nguyện, biến mất trong ánh mặt trời mới nhú, nữ chính quỳ tại chỗ khóc lóc thảm thiết.

(1): Đại cừu đắc báo: thù lớn đã báo được.

Quý Viên xem đến tâm tê phế liệt, "Vì sao bọn họ lại không được luân hồi chuyển thế, tui không muốn thấy cái kết như vậy, tui muốn thấy cái kết đoàn viên cơ!"

Cậu lăn lộn hết một vòng, hận không thể cùng đạo diễn giương cờ kháng nghị.

Nhưng trong phòng này cũng chỉ có mình cậu chú tâm xem phim.

Quý Thư Ngôn đứng dậy bật đèn, căn phòng sáng sủa trở lại, nếu không có chuyện vừa rồi, bầu không khí mập mờ, ái muội vẫn bao phủ quanh người anh hình như cũng tản ra một ít.

Anh thở phào nhẹ nhõm, quay người lại bắt gặp ánh mắt của Đoàn Chấp.

Đoàn Chấp vẫn duy trì tư thế ngồi ban đầu, thản nhiên ngồi ở chỗ đó, nhưng ánh mắt vẫn luôn dõi theo anh, không tránh cũng không né, tràn ngập tính xâm lược.

Quý Thư Ngôn hạ mắt xuống, cố gắng làm bộ đã  quên hết chuyện vừa rồi, đi thu dọn hộp bánh ngọt còn lại ở trên bàn, ném vào trong phòng bếp.

Lúc dọn dẹp, mu bàn tay dính một chút kem, anh vặn vòi nước rửa sạch, nước lạnh tạt vào mu bàn tay khiến anh tỉnh lại đôi chút.

Trong chốc lát, anh thật sự không muốn từ phòng bếp đi ra ngoài, cứ muốn trốn tránh như vậy mãi,  vậy thì không cần ra ngoài đối mặt với Đoàn Chấp.

Nhưng điều này rõ ràng là không thực tế.

Huống chi chuyện này cũng chẳng cần thiết, anh cũng đâu làm sai chuyện gì, dựa vào đâu lại chỉ có một mình anh trốn ở đây.

Quý Thư Ngôn lấy một tờ giấy, lau tay rồi đi ra ngoài.

🐾🐾🐾

Trong phòng khách, Quý Viên đã tắt TV, duỗi thắt lưng, nhìn xuống đã thấy đến mười hai giờ.

"Chớp mắt đã trễ như vậy rồi, đến giờ đi ngủ rồi." Cậu hỏi Đoàn Chấp bên cạnh, "Hôm nay anh cũng không về đúng không?"

Đoàn Chấp không nói lời nào, ngẩng đầu nhìn Quý Thư Ngôn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!