Quý Viên chọn một bộ phim kinh dị nước ngoài, nghe nói còn đoạt giải gì nữa ấy.
Quý Thư Ngôn nhìn thoáng qua phần giới thiệu, bộ phim nói về một trường trung học nội trú ở một thị trấn nhỏ xa khu dân cư, trong hai mươi năm có hàng chục thiếu niên thiếu nữ lần lượt mất tích, nhưng bởi vì những thanh thiếu niên này đa phần đều có hoàn cảnh vô cùng khó khăn, thậm chí là trẻ mồ côi, khi báo án cũng không được chú ý và cũng chẳng nhận được sự hỗ trợ nào từ cảnh sát, dần dần cũng không có người truy xét nữa, tất cả mọi chuyện đều bị chôn vùi.
Cho đến một ngày, thị trưởng của thị trấn đột nhiên chết trong nhà, khi được phát hiện, toàn thân ông ta trần truồng trôi nổi trên hồ bơi, lồng ngực bị mở ra, trái tim đã bị lấy đi, máu chảy ra gần như đã nhuộm đỏ toàn bộ hồ bơi.
Hầu hết những bộ phim kinh dị này đều tương tự nhau, Quý Thư Ngôn liếc mắt phần giới thiệu cũng có thể đoán được nội dung phim, nhưng anh lại nhìn đánh giá trên mạng, nhận được rất nhiều lời khen ngợi, ai cũng nói bầu không khí thật sự quá đáng sợ, anh không xác định hỏi Quý Viên, "Cháu thật sự muốn xem à?"
Quý Viên trảm đinh chặt sắt nói, "Muốn ạ, bộ phim này là do bạn cháu đề cử, nói không những cốt truyện hay, phần tình yêu mô tả cũng rất tốt, cháu từ lâu đã muốn xem rồi."
Tình yêu? Quý Thư Ngôn nhíu mày, trong phim kinh dị mà nói về tình yêu cái quỷ gì, vừa đánh quái vừa nói chuyện yêu đương à?
Anh buông điện thoại xuống, lại hỏi Quý Viên, "Vậy cháu thật sự không định ngồi trên sofa xem à?"
Quý Viên cứ kiên quyết phải ngồi trên thảm, còn cầm theo một cái đệm nhỏ, nói như vậy mới có cảm giác đến rạp chiếu phim.
Anh không thể hiểu nổi cái sở thích kì quặc này của Quý Viên.
"Không ạ, cháu thích ngồi thảm hơn." Quý Viên nói.
Quý Thư Ngôn cười nhạo một tiếng, "Cậu thấy cháu giống hệt mấy con chó nhỏ ấy, chỉ thích làm tổ trên thảm thôi."
Quý Viên không nghe thấy, chuyên tâm xem phim.
🐾🐾🐾
Bộ phim nhanh chóng đã trôi qua một nửa, bộ phim này quả thật giống với những gì Quý Thư Ngôn đã nghĩ, được một nửa thời gian, mạch chính của câu chuyện đã xuất hiện.
Những thiếu nam thiếu nữ mất tích trong trấn đều bị tổ chức tà ác coi như tế phẩm, ở ngay trong tầng hầm của trường nội trú, bị người ta giết hại lấy máu, thậm chí là cả trái tim.
Mà trước khi chết, bọn họ sống ở trường nội trú cũng không được tốt cho lắm, bởi vì đều là những đứa nhỏ có giá cảnh đáng thương, cho dù bị mắng mỏ cũng chẳng có ai quan tâm, bọn họ bị nhốt trong phòng tối, bị ngược đãi, thậm chí bị xâm hại, cuối cùng còn bị cướp đi sinh mệnh.
Vì vậy, hai mươi năm sau, một cô gái tên là Grace đã vô tình triệu hồi một hồn ma mạnh nhất trong số những đứa trẻ đã chết, đó là nam chính, cậu ta chết khi mới 17 tuổi, sau khi nghe xong câu chuyện của cậu ta, đồng thời cũng là trẻ mồ côi, và đang học tại trường nội trú này, nữ chính quyết định giúp cậu ta.
Đường tình yêu chính là của hai người bọn họ, đúng là đến ma cũng phải yêu đương.
Quý Thư Ngôn nhàm chán ngáp một cái, nghĩ thầm lúc nam chính chết mới 17 tuổi, hai mươi năm sau cũng đã 37 tuổi, mà nữ chính lại là thiếu nữ 18 tuổi, đúng độ tuổi nở rộ, hai người chênh lệch hai mươi tuổi.
Quý Thư Ngôn lơ đãng nghĩ, thế này mà vẫn có tiếng nói chung ấy à?
Nhưng anh cũng không để ở trong lòng, cảnh tượng máu tanh khủng bố bên trong phim không dọa được anh, ngược lại còn khiến anh nảy sinh tâm tư soi mói máu ở trong đó không được thật cho lắm.
Nhưng chẳng bao lâu anh lại không cười nổi nữa.
Đây không phải là bộ phim trong nước bị cắt đến mức ngay cả cảnh hôn cũng không có, phim nước ngoài căn bản không quản nhiều như vậy, bộ phim này lại bị phân vào mục R18, càng không có gì cấm kỵ, Quý Thư Ngôn trơ mắt nhìn nội dung phim phát triển đến ba phần tư, nam nữ chính, một người một quỷ, thế mà lại cùng lăn giường.
Quả nhiên là người nước ngoài, một chút liêm sỉ cũng chẳng giữ được.
Anh trước tiên ghé nhìn Quý Viên, tuy Quý Viên đã sớm trưởng thành, nhưng cũng giống như tất cả phụ huynh, Quý Thư Ngôn vẫn luôn cảm thấy cháu trai mình là một bé con ngoan ngoãn, không nên xem mấy thứ lộn xộn này.
Nhưng ngay sau đó, anh lại nghe thấy Quý Viên hưng trí bừng bừng "Wow" một tiếng.
Quý Thư Ngôn: "…"
Thằng nhóc con này rốt cuộc ở sau lưng anh đã xem bao nhiêu phim rồi?
Có lẽ là do ánh mắt của anh thật sự có lực xuyên thấu, Quý Viên vốn đang hứng thú nhìn chằm chằm màn hình, lại đột nhiên rùng mình, do dự quay đầu lại, trực tiếp nghênh đón ánh mắt chết chóc của cậu mình
Quý Viên: "…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!